“Bingo! Đúng rồi! Tiếc là không có phần thưởng!”
Tô Thanh Mạch chẳng biết nên coi đó là may mắn hay xui xẻo nữa. Vậy ở hiện đại, tôi... thế nào rồi? Lúc đó bị tông văng lên, chắc nát vụn luôn rồi.
“Đúng vậy, cô chết ngay tại chỗ.”
Ừ... Vậy có phải chủ nhân thật của thân xác này cũng chết rồi không?
“Đúng thế. Tô Thanh Mạch vốn sức yếu, lại bị va đập mạnh vào đầu, nên đã đi rồi.”
Cô chợt thấy tiếc cho nhà họ Tô, họ đâu biết con gái mình đã mất, giờ trong cơ thể ấy là một linh hồn khác. Có thể trả thân xác này cho cô ấy không? Tôi chết cũng được, vốn chẳng ham sống lắm.
“Không đời nào!!!” 001 lập tức bùng nổ.
“Cô tưởng xuyên sách dễ lắm à? Tôi tốn không ít năng lượng mới đưa cô tới đây. Trước giờ tôi vẫn ngủ đông, lần này gặp Diệp Tùy Vân mới hút được chút năng lượng từ anh ta để tỉnh lại.”
Trước mắt cô hiện lên một màn hình ảo quen thuộc đúng là giao diện trò chơi “Người lao động” mà cô vẫn chơi, vẫn giữ nguyên tiến độ mới nhất... nhưng số dư 0,9 tệ của cô giờ thành 0!
Cái gì? 0? Tiền của tôi đâu? Cô uất ức, muốn khóc luôn.
001 ho khan, hơi chột dạ: “Cái đó... là do năng lượng xuyên không hết cả rồi. Với lại dù còn tiền cô cũng không dùng được hết đâu.”
Lúc này cô mới biết mình giờ là “người lao động” thật sự tiền kiếm được một nửa sẽ bị quyên cho các trại trẻ mồ côi, trường hy vọng ở hiện đại để đổi lấy nguyện lực. Nguyện lực đó, một phần ba cung cấp năng lượng cho hệ thống, phần còn lại giúp Diệp Tùy Vân tích phúc, số dư cuối cùng mới là của cô. Tiền này có thể quy đổi sang tiền thập niên 70 với tỉ lệ 1:10 nghĩa là 100 tệ rút ra chỉ còn 10 tệ. Ngược lại, tiền ở thời này cũng có thể nạp vào theo tỷ giá.
Dù hơi xót tiền, nhưng nghe cũng tạm ổn dù sao phần còn lại cũng là của mình. Diệp Tùy Vân rốt cuộc là người thế nào? Nếu không tích phúc cho anh ta thì sao?
“Không tích phúc? Vậy cứ chờ anh ta hắc hóa, thế giới sụp đổ, tất cả toi hết!” 001 nói đầy lạnh nhạt.
Không được! Không được! Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ anh ấy! Cô vỗ ngực chắc nịch.
Thì ra trong truyện, nam chính tên Thẩm Hàn Chu, nữ chính tên Lục An Đào, đều là người Tam Xoa Hà. Nhưng nữ chính là người trọng sinh.
Kiếp trước, Lục An Đào và Thẩm Hàn Chu một quân nhân có hôn ước nhưng cô ấy không thích kiểu cứng rắn đó, lại mê dạng “công tử trắng trẻo”, nên ngay trước ngày cưới đã ôm tiền sính lễ bỏ trốn cùng bạn học cũ Viên Văn Hiển.
Ban đầu, Viên Văn Hiển còn đối xử tốt nhưng chẳng bao lâu đã lộ nguyên hình rượu chè, cờ bạc, về nhà là đòi tiền, không cho thì đánh. Cô ấy không dám phản kháng, cũng chẳng dám về quê. Tiền hết, cô ấy đi giặt đồ, làm thuê nuôi hắn.
Cứ thế sống mờ mịt đến năm 56 tuổi, thân thể tàn tạ như bà lão bảy tám mươi. Cô ấy hối hận vô cùng, nghe nói Thẩm Hàn Chu đã là sư trưởng. Nếu khi ấy không bỏ trốn, giờ cô ấy đã là phu nhân sư trưởng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)