“Chào các cô, tôi là Lục Thụ Quân, bí thư Tam Xoa Hà. Chúng tôi tới đón các cô.” Lục Thụ Quân bước lên bắt tay từng người. Hai cô cũng lần lượt giới thiệu bản thân.
Anh ta kéo Cao Khoa Dương và Diệp Tùy Vân tới làm quen.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Tùy Vân, Tô Thanh Mạch khựng lại đẹp trai thật. Và khi bàn tay phải của cô chạm vào tay anh, tai cô bỗng vang lên âm thanh điện giật: “Tạch phát hiện nhân vật quan trọng của cốt truyện.”
Thì ra... mình cũng có “kim thủ chỉ”?
Tô Thanh Mạch ngồi trên xe kéo một lúc lâu vẫn còn thấy ngơ ngác. Hóa ra thật sự có “bàn tay vàng” sao... Cô cố kìm lại cái ham muốn muốn lập tức khám phá nó.
Lén liếc sang Diệp Tùy Vân người đã khiến mình kích hoạt “bàn tay vàng” Tô Thanh Mạch mới phát hiện, nãy giờ mải nghĩ chuyện hệ thống nên chẳng để ý gì, giờ nhìn kỹ mới thấy... trời ơi, anh ta đẹp trai đến mức không tưởng!
Mái tóc lòa xòa trước trán, dưới ánh hoàng hôn trở nên mềm mại, khiến vẻ lạnh lùng nơi chân mày như dịu đi đôi chút. Sống mũi cao thẳng, gương mặt sắc nét vừa đủ, chiếc áo sơ mi trắng hở hai khuy trên để lộ chút làn da trắng mịn như sứ. Ngón tay dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, siết lấy khung xe, hơi dùng lực, toàn thân toát ra thứ khí chất nam tính đến khó cưỡng.
Hình như cảm nhận được ánh nhìn của cô, Diệp Tùy Vân quay lại. Đôi mắt dài hẹp vừa lạnh lẽo vừa ấm áp, hút hồn đến mức khó tả. Bị bắt quả tang, Tô Thanh Mạch vội cười gượng, cúi đầu xuống ngay. Trời ạ, xấu hổ chết mất, muốn đào hố chui xuống luôn...
Cô chỉ cảm thấy bản thân ngượng chín mặt, đâu biết trong mắt Diệp Tùy Vân, đôi mày liễu cong cong cùng ánh mắt trong sáng như sao trời của cô lại đáng yêu đến mức nào. Thấy cô cúi đầu, anh còn hơi... tiếc nuối.
“Tèn ten! Tôi đây chính là hệ thống vô địch thiên hạ 001! Mau quỳ xuống bái lạy đi!”
Trời ạ, sao mà "trẻ trâu" vậy...
“Cô cô cô! Quá đáng! Sao lại nói tôi như thế... Hu hu hu~”
Bình thường lại coi nào, nói rõ ràng đi, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tô Thanh Mạch chẳng buồn đùa với nó.
“Được thôi, nể tình cô hỏi, bản hệ thống đây sẽ ban ân huệ mà nói cho biết. Tôi chính là hệ thống 001, còn cô, hiện giờ đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào bối cảnh thập niên 70 tên "Ngọt Ngào Những Năm Bảy Mươi". Diệp Tùy Vân là phản diện trong truyện, còn nhiệm vụ của cô là ngăn không cho anh ta hắc hóa!”
Cái gì? Tiểu thuyết gì cơ? Tôi đâu nhớ mình từng đọc?
“Cô chưa từng đọc.”
Vậy sao lại chọn tôi? Không phải thường mấy người xuyên sách đều từng đọc sao?
“Không không không! Loại cốt truyện đó tầm thường quá, không xứng với thân phận cao quý của tôi! Tôi vốn ở trong cái trò chơi mô phỏng đi làm mà cô vẫn chơi. Và cô chính là người đầu tiên kích hoạt tôi!” 001 tỏ vẻ vô cùng đắc ý với ý tưởng này.
Tô Thanh Mạch không ngờ một trò chơi nhỏ mình chơi cho đỡ buồn lại khiến bản thân... xuyên không!
“Tôi đã xem xét kỹ rồi, khả năng kiếm tiền trong game của cô rất khá! Tôi cực kỳ hài lòng!” 001 còn gật đầu tán thưởng. Ừm... nhưng nó có đầu sao? Khoan, điều kiện kích hoạt của mày không phải là... chết đấy chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


