Lưu Quế Phương giơ chiếc chổi lông gà, sắc mặt biến đổi liên tục chẳng khác nào diễn viên kịch Tứ Xuyên đổi mặt.
Khóe miệng Diệp Kiến Quốc co giật, muốn mở miệng dàn hòa nhưng nghẹn lại chẳng thốt nên lời.
Hai mắt Diệp Đại Sơn trợn tròn xoe, nhìn em gái, nhìn Tần Phong, rồi lại nhìn chiếc chổi lông gà trên tay mẹ mình, đầu óc như muốn nổ tung vì không xử lý kịp thông tin.
Chỉ có Diệp Đại Hà dựa vào khung cửa hai vai rung lên một cách đáng ngờ, rõ ràng là đang cố nhịn cười.
Còn trong đầu Diệp Tiểu Tiểu lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cứu mạng với! Cái tình cảnh ngượng ngùng này phải phá vỡ làm sao đây!
Đột nhiên cô nhanh trí vùng ra khỏi lồng ngực Tần Phong, trên mặt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, cất cao giọng gào lên:
“Mẹ! Không phải mẹ bảo muốn mổ gà để tối nay chiêu đãi anh Tần chu đáo sao? Gà đâu rồi ạ? Anh cả! Anh hai! Còn đứng ngây ra đó làm gì thế? Mau ra vườn sau bắt gà vặt lông đi chứ!!” Đôi mắt tinh tường của cô liếc thấy dưới chân Tần Phong có đặt hai hộp sắt.
“Bố ơi, bố tiếp anh Tần vào nhà ngồi đi ạ! Anh Tần khách sáo quá... Lại còn mang đồ đến nữa này.”
Tay Lưu Quế Phương lỏng ra, chiếc chổi lông gà “cạch” một tiếng rơi xuống đất. Bà luống cuống cúi người nhặt lên giấu ra sau lưng, trên mặt gượng gạo nặn ra nụ cười vô cùng mất tự nhiên: “Đúng, đúng đúng rồi! Mổ gà! Mổ gà! Cái đó... Tiểu Tần à, mau, mau vào nhà ngồi đi cháu! Thím... Thím đi chuẩn bị ngay đây!” Nói xong, bà gần như đi theo kiểu chân nọ đá chân kia tót về phía nhà bếp ở sân sau.
Diệp Đại Sơn và Diệp Đại Hà bị em gái điểm danh cũng đã hoàn hồn lại.
Diệp Đại Sơn “ồ” một tiếng, gãi đầu gãi tai, quả thực xoay người đi ra chuồng gà ở sân sau thật.
Diệp Đại Hà thì nhìn Tần Phong và em gái bằng ánh mắt đầy ẩn ý, khẽ cười một tiếng rồi cũng đi theo.
Diệp Kiến Quốc ho khan một tiếng, nói với Tần Phong: “Đồng chí Tần Phong, vào nhà ngồi đi.”
Tần Phong lúc này mới cúi người xách hai hộp sắt có in chữ “Sữa mạch nha” lên, gật đầu với Diệp Kiến Quốc, rồi lại nhìn Diệp Tiểu Tiểu vẫn đang đứng nguyên tại chỗ, trong ánh mắt mang theo vẻ dò hỏi và một tia... Cố nhịn cười?
Diệp Tiểu Tiểu vội vàng nháy mắt ra hiệu cho anh: Mau vào đi! Đừng đứng đực ở đây nữa!
Tần Phong lúc này mới cất bước đi vào gian nhà chính.
Diệp Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vỗ vỗ lồng ngực, lúc này mới cảm thấy sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Mẹ tôi ơi! Dọa chết tôi rồi! Suýt chút nữa thì diễn ra màn võ thuật toàn gia đình!
Diệp Tiểu Tiểu ơi là Diệp Tiểu Tiểu, mày đúng là thiên tài nhanh trí mà!
Nhưng mà cái tên Tần Phong này sao lại quay lại đây thế nhỉ? Lại còn mang theo cả sữa mạch nha nữa chứ? Thứ này vào thời buổi này là đồ bồi bổ cao cấp đấy!
Cô vừa lẩm bẩm trong lòng vừa luống cuống vuốt lại mái tóc cho gọn gàng, lúc này mới rón rén bước vào gian nhà chính.
Trong nhà chính, Tần Phong đã đặt hai hộp sữa mạch nha lên bàn, ngồi ngay ngắn thẳng tắp. Diệp Kiến Quốc rót cho anh một bát nước, hai người nói chuyện câu được câu chăng, bầu không khí vẫn có chút gượng gạo nhạt nhẽo.
Diệp Tiểu Tiểu xán lại gần, liếc nhìn chiếc hộp sắt màu vàng óng ả kia, không kìm được tò mò, nhỏ giọng hỏi Tần Phong: “Anh... Anh Tần, sao anh lại quay lại thế? Lại còn mang theo thứ này nữa?” Cô chỉ chỉ vào hộp sữa mạch nha.
Tần Phong nhìn cô, ánh mắt lướt qua mái tóc còn hơi rối và khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô, ánh mắt dịu dàng đi đôi chút:
“Vừa nãy ở đầu thôn gặp bạn của em. Cô ấy tiện miệng nhắc một câu là sức khỏe em yếu, lần này bị thương mất nhiều máu nên cần phải bồi bổ. Vừa vặn trong xe anh có sữa mạch nha chiến hữu tặng lần trước, nghĩ là mang đến cho em. Không ngờ...” Anh dừng lại một chút, không nhắc đến nửa câu sau “mẹ em đang đánh em”, chỉ nói: “Anh vừa tới cổng thì...”
Không ngờ lại đợi được người đẹp lao vào lòng!
Kèm theo một phát chổi lông gà.
Khóe miệng Diệp Tiểu Tiểu giật giật.
Cái này đúng là mẹ của sự trùng hợp mở cửa cho sự trùng hợp, trùng hợp đến tận nhà rồi!
“Thế... Cảm ơn anh nhé.” Diệp Tiểu Tiểu khô khốc cảm ơn một câu, lại hỏi: “Người anh vừa gặp ở đầu thôn có nói cô ta là ai không?”
Cái đồ mồm to nào mà lắm chuyện thế không biết!
Tần Phong nghe vậy, mày khẽ nhíu lại nhưng vẫn thành thật trả lời: “Gặp một nữ đồng chí họ Lâm, tên là Lâm Uyển. Cô ấy chủ động chào hỏi anh, bảo là... Chị em cùng lớn lên với em từ nhỏ.”
Lâm Uyển! Hai tai Diệp Tiểu Tiểu lập tức dựng đứng lên.
Đóa bạch liên hoa lòng dạ hiểm độc này quả nhiên không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào!
“Cô ta nói gì với anh thế?” Diệp Tiểu Tiểu truy hỏi, trong lòng đã linh cảm chẳng có lời nào tốt đẹp.
Tần Phong liếc nhìn cô một cái, giọng điệu chẳng có chút gợn sóng nào, nhưng nội dung lời nói lại khiến Diệp Tiểu Tiểu suýt chút nữa bật cười phụt cả ra ngoài.
Lâm Uyển ơi là Lâm Uyển, cô không thể đổi trò mới được à?
“Ồ? Thế anh trả lời thế nào?” Diệp Tiểu Tiểu đầy vẻ thích thú hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh.
Tần Phong bưng bát nước lên uống một ngụm rồi đặt xuống, vẻ mặt nghiêm túc thẳng thắn: “Anh bảo với cô ấy rằng, anh cưới vợ về nhà không phải để cô ấy làm việc đồng áng. Việc đó anh biết làm, hoặc có thể thuê người làm. Con gái người ta hơi điệu đà nũng nịu một chút thì đã làm sao? Chẳng lẽ cứ phải giống đàn ông vai u thịt bắp, da dẻ đen nhẻm, tay đầy vết chai sạn thì mới gọi là biết vun vén cuộc sống à? Anh thấy Tiểu Tiểu... Đồng chí Diệp Tiểu Tiểu như thế này là rất tốt rồi. Đọc nhiều sách hiểu đạo lý, tâm địa lương thiện mới là quan trọng nhất.”
Anh nói với vẻ đương nhiên, hoàn toàn không cảm thấy lời nói của mình có vấn đề gì, thậm chí còn bổ sung thêm một câu: “Đồng chí Lâm kia nghe xong, sắc mặt hình như không được tốt cho lắm, sau đó liền vội vã rời đi.”
“Phụt: Ha ha ha ha!” Diệp Tiểu Tiểu rốt cuộc không nhịn nổi nữa, ôm bụng cười gập cả người lại, nước mắt cười trào cả ra ngoài.
Cô vừa cười vừa đập bôm bốp vào cánh tay Tần Phong: “Thiên tài! Anh trai à! Anh đúng là một thiên tài!”
Cái tên Tần Phong này quả thực là bậc thầy giám định trà xanh bẩm sinh mà!
Ha ha ha! Vai u thịt bắp! Da dẻ đen nhẻm!!
Lâm Uyển vốn dĩ luôn là kiểu người mà dân làng nông thôn thích vì dễ đẻ con trai.
Eo to mông nở!
Quan trọng là ả không trắng trẻo!
Cái biểu cảm đó... Diệp Tiểu Tiểu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được!
Ước chừng chẳng khác nào vừa ăn phải phân.
Ha ha ha ha!
Cô cười đến mức chẳng màng hình tượng, Tần Phong bị cô đập vào tay mà cảm giác như bị mèo Ba Tư cào nhẹ vài cái vậy.
Nhìn cô cười đến mức hoa râm run rẩy, khóe miệng anh cũng bất giác khẽ nhếch lên một chút.
Diệp Kiến Quốc nãy giờ vẫn lẳng lặng ngồi hút thuốc và dựng tai lên nghe ngóng, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười cổ quái, nhìn dáng vẻ của Diệp Tiểu Tiểu rồi khẽ lắc đầu.
Con gái lớn rồi không giữ được nữa rồi!
Lưu Quế Phương vừa từ sân sau xách con gà đã cắt tiết quay lại, vừa bước vào nhà chính liền thấy con gái cưng cười đến nghiêng ngả,
Bàn tay kia còn không ngừng sờ mó lên người chàng sĩ quan trẻ tuổi, khuôn mặt già nua lập tức đỏ bừng lên.
Cảm thấy con bé này chẳng biết rụt rè giữ kẽ gì cả!
Động tay động chân nhanh quá rồi đấy! Có gấp gáp thì cũng phải đính hôn đã chứ.
“Tiểu Tiểu!” Lưu Quế Phương nghiêm mặt lại, “Cứ điên điên khùng khùng thế ra cái thể thống gì! Tiểu Tần à, cháu đừng để bụng nhé, con bé này bị thím chiều quá sinh hư rồi.” Bà vội vàng nói đỡ,
Nháy mắt ra hiệu cho Diệp Tiểu Tiểu: “Tiểu Tần ngồi nói chuyện với chú một lát, còn con! Vào đây phụ mẹ một tay, rửa rau đi!”
Tiếng cười của Diệp Tiểu Tiểu im bặt, mặt méo xệch: “Mẹ, con thì biết giúp cái gì chứ ạ? Con chỉ biết ăn thôi...”
Đây là sự thật trần trụi, nguyên chủ đúng là một sát thủ nhà bếp thứ thiệt.
Lưu Quế Phương trừng mắt: “Không biết thì phải học! Vào đây!”
Diệp Tiểu Tiểu miễn cưỡng “vâng” một tiếng, uể oải lê từng bước về phía bếp.
Diệp Đại Hà xách con gà đã làm sạch bước vào, cố tình lờ đi ánh mắt ra hiệu của mẹ, cười nói: “Mẹ, việc nặng nhọc như mổ gà làm cá này cứ để anh cả với con làm là được rồi. Tiểu Tiểu vụng về tay chân lóng ngóng, lỡ lại làm vỡ bát thì khổ. Để em ấy... Ở lại nói chuyện với đồng chí Tần Phong đi, người ta từ xa đến, lại còn mang theo sữa mạch nha đắt tiền thế này nữa.” Vừa nói, anh vừa cười với Tần Phong, lại liếc nhìn em gái đầy ẩn ý.
Diệp Đại Sơn cũng thật thà gật đầu: “Đúng đấy! Em gái em đừng vào! Lần trước em giúp anh nhóm lửa suýt nữa thì đốt cháy cả gian bếp!”
Diệp Tiểu Tiểu: “...” Các anh đúng là anh ruột của em thật đấy! Có ai vạch áo cho người xem lưng như thế không hả!
Lưu Quế Phương nhìn hai đứa con trai, rồi lại nhìn cô con gái với vẻ mặt “con thật sự chỉ biết ăn thôi”.
Hai khúc gỗ mục, cộng thêm một đứa tham ăn.
Để hai khúc gỗ này khuấy đảo thêm một lúc nữa.
Tiểu Tiểu chắc ế chỏng gọng mất thôi!
Lại nhìn sang Tần Phong với ánh mắt cứ quấn quýt theo từng cử động của con gái, trong lòng bà thở dài một tiếng, phẩy tay: “Được rồi được rồi, cánh đàn ông các người cứ ngồi nói chuyện đi! Tiểu Tiểu, cầm một hộp sữa mạch nha kia sang sương phòng phía đông pha cho chị dâu cả con một bát bồi bổ cơ thể! Hộp còn lại... Cất cho kỹ vào đấy!”
Diệp Tiểu Tiểu như được đại xá, vội vàng ôm lấy một hộp sữa mạch nha, nháy mắt với Tần Phong một cái rồi chuồn sang sương phòng phía đông thăm chị dâu cả.
Lúc quay người đi, loáng thoáng nghe thấy trong gian nhà chính, Diệp Đại Hà đang nhiệt tình giới thiệu với Tần Phong về phong thổ nhân tình của thôn Thanh Sơn, mà Tần Phong cũng rất phối hợp đáp lời.
Cái tính hòa đồng giao tiếp đỉnh cao này của anh hai, dùng đúng chỗ xem ra cũng khá hữu dụng đấy chứ.
Có điều cái tên Tần Phong này... Trai thẳng thì có thẳng thật, nhưng lúc phản đòn trà xanh thì đúng là vừa nhanh, vừa chuẩn, lại vừa hiểm!
Rất hợp ý chị đây!
Sữa mạch nha... Hì hì, bồi bổ cơ thể cho chị dâu cả là chuẩn nhất rồi, nước linh tuyền trong không gian cộng thêm sữa mạch nha.
Nhân đôi niềm vui!
Cô vui vẻ nghĩ thầm, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng thoăn thoắt.
Nhà họ Lâm:
Lâm Uyển đang ngồi trên giường với khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
Điên cuồng nguyền rủa:
“Diệp Tiểu Tiểu mạng lớn thật đấy! Sao không ngã chết quách nó đi cho rồi!”
“Đồ hồ ly tinh! Đàn ông đều mù mắt hết cả rồi!”
“Con ranh kia mày ngứa da rồi đúng không, suốt ngày chỉ biết chạy rông khắp nơi, về nhà cũng không biết đường mà nấu cơm!” Mẹ Lâm chửi bới om sòm ngoài cửa.
“Mày tưởng mày là thiên kim tiểu thư chắc?” Thấy Lâm Uyển bước ra bà ta liền đưa tay nhéo mạnh vào người ả: “Con ranh chết tiệt, ngày nào cũng lười thây ra, tao nói cho mày biết, dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi!”
“Thằng Vương Chính Dương kia một thằng đàn ông to xác mà một ngày chỉ kiếm được có năm công điểm, ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì!” Mẹ Lâm với vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc mạnh vào trán Lâm Uyển: “Mau chóng cắt đứt đi, tao mà còn thấy mày theo nó lên sau núi nữa thì bảo anh mày đánh gãy chân mày đấy, cái đồ lẳng lơ không biết xấu hổ!”
Lâm Uyển vẻ mặt đầy bất mãn cúi đầu đi vào bếp nấu cơm, bên ngoài truyền vào tiếng quăng bát đập đĩa của mẹ Lâm.
Mình nhất định phải rời khỏi cái nhà này, bằng không sớm muộn gì cũng bị bán đi để đổi tiền sính lễ cho anh trai!
Không gian đã bị cái con ngu ngốc Diệp Tiểu Tiểu kia hủy hoại rồi!
Chẳng lẽ là do mình ra tay trước thời hạn nên đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm!
Mình được sống lại một đời, không có không gian thì mình vẫn có thể kiếm ra tiền!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)