Diệp Tiểu Tiểu và Tần Phong người trước người sau vừa đi tới gần cây hòe già đầu thôn thì đã bị Diệp Đại Sơn đợi sẵn ở đó chặn lại.
Diệp Đại Sơn liếc nhìn Tần Phong bằng ánh mắt phức tạp, giọng ồm ồm nói với em gái: “Bố bảo em về nhà trước, mẹ đang đợi em trong phòng đấy.”
Sau đó anh trừng mắt nhìn Tần Phong đầy vẻ cảnh giác, ý tứ vô cùng rõ ràng: Em gái tao về nhà rồi, thằng nhãi ranh mày có thể cút được rồi đấy.
Tần Phong rất biết điều dừng bước, gật đầu với Diệp Tiểu Tiểu: “Anh về nhà khách công xã trước, ngày mai lại tới thăm.”
Diệp Tiểu Tiểu “vâng” một tiếng, nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút bất an khó hiểu.
Sắc mặt của anh cả thế này, bố mẹ lại giục giã như vậy... Cứ cảm thấy chẳng phải chuyện gì tốt lành.
Quả nhiên, cô vừa bước chân vào cổng sân nhà mình liền bị Lưu Quế Phương đứng canh sẵn sau cánh cửa tóm chặt lấy cổ tay!
“Ối da mẹ ơi! Đau!” Diệp Tiểu Tiểu nhe răng trợn mắt.
Lưu Quế Phương kéo cô đi thẳng về phía gian phòng phía đông của nhà chính, đó là phòng ngủ của Lưu Quế Phương và Diệp Kiến Quốc.
Lúc đi ngang qua gian nhà chính, Diệp Tiểu Tiểu thoáng thấy Diệp Kiến Quốc đang ngồi trầm ngâm hút thuốc lá sợi với vẻ mặt nặng trĩu, Diệp Đại Sơn thì ngồi xổm ở bậc cửa, còn Diệp Đại Hà... Thế mà lại đang dựa bên cửa sổ, nở một nụ cười đầy ẩn ý với cô!
Xong rồi! Con cáo già anh hai chắc chắn đã đoán ra điều gì rồi!
Cái đồ anh cả mồm to này!
Chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, cô đã bị Lưu Quế Phương kéo xềnh xệch vào phòng phía đông, “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đóng sầm lại, còn cài then cửa cẩn thận từ bên trong!
“Còn chối cãi!” Lưu Quế Phương bỗng nhiên bước lên một bước, chẳng hề báo trước, đưa tay ra cởi cúc áo trên của Diệp Tiểu Tiểu!
Diệp Tiểu Tiểu hoàn toàn không phòng bị, giật bắn mình, theo bản năng lùi lại phía sau: “Mẹ! Mẹ làm gì thế!”
“Đứng im đấy!” Giọng Lưu Quế Phương run rẩy, nhưng động tác trên tay lại nhanh đến kinh người, “Để mẹ xem nào! Những lời anh hai con nói mẹ không tin... Mẹ phải tận mắt nhìn thấy mới được!”
“Mẹ! Mẹ đừng...” Diệp Tiểu Tiểu luống cuống tay chân muốn che chắn, nhưng cô làm sao đấu lại Lưu Quế Phương đã quen làm việc đồng áng? Mấy cái đã bị giữ chặt lấy tay.
“Xoẹt...” Một tiếng ma sát vải vóc rất khẽ vang lên, chiếc áo sơ mi cũ của Diệp Tiểu Tiểu bị kéo toạc cổ áo ra, lộ ra cần cổ trắng ngần và một mảng xương quai xanh nhỏ.
Dưới ánh sáng lờ mờ, những dấu vết màu đỏ sẫm lốm đốm trên đó, tuy đã nhạt đi nhiều nhưng vẫn còn thấy rõ mồn một, hoàn toàn bại lộ.
Còn có một số vết bầm tím tương tự trên vai, trên cánh tay, hoặc là do va đập, hoặc là... Thứ khác.
Tay Lưu Quế Phương cứng đờ lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những dấu vết đó, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, tiếp theo đó lại trào lên một rặng mây đỏ bất thường.
Trời đất ơi! Một vạn con lạc đà alpaca chạy loạn xạ trong đầu!
Quên béng mất vụ này rồi! Tên súc sinh Tần Phong kia!
Mấy dấu vết này đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa tan hết!
Sơ suất quá! Không kịp né rồi!
Bầu không khí im phăng phắc như chết.
Giây tiếp theo Lưu Quế Phương đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt đã đong đầy nước mắt, giọng nói run rẩy đến không thành hình: “Cái... Cái này là làm sao mà có?! Có phải hắn không?! Có phải cái tên Tần Phong kia không?! Vết thương trên người con... Rốt cuộc là do hắn làm, hay là do bị ngã?! Con nói đi chứ!”
Thấy không thể giấu giếm được nữa, Diệp Tiểu Tiểu ngược lại bình tĩnh hẳn lại.
Cô một tay bịt chặt miệng Lưu Quế Phương, tay kia vội vàng kéo vạt áo lại, mặt nóng bừng lên dữ dội, giọng vừa gấp vừa thẹn: “Mẹ! Mẹ ruột của con ơi! Nói nhỏ thôi! Giữ chút thể diện cho con có được không! Mẹ muốn cho cả nhà, cho cả thôn đều nghe thấy hết hay sao?!”
Lưu Quế Phương bị cô bịt miệng, nước mắt rơi lã chã xuống, nhưng rốt cuộc không gào lên nữa, chỉ dùng ánh mắt sắc như dao khoét thẳng vào người cô.
Diệp Tiểu Tiểu buông tay ra, hít sâu một hơi, vò mẻ chẳng sợ sứt, hạ thấp giọng xuống, tốc độ nói cực nhanh khai báo: “Là Tần Phong! Nhưng... Nhưng cũng không hoàn toàn là lỗi của anh ấy! Hôm đó anh ấy bị người ta hạ thuốc! Loại... Loại thuốc phối giống cho súc vật ấy!” Nói ra cái từ này, chính bản thân cô cũng cảm thấy da mặt nóng ran.
“Anh ấy lái xe định đến bệnh viện, kết quả nhìn thấy con lăn từ trên núi xuống nằm bên đường, anh ấy dừng xe định cứu con, kết quả... Kết quả ngấm thuốc quá mạnh, anh ấy không khống chế được bản thân...” Cô đơn giản hóa, mỹ hóa lại quá trình, nhấn mạnh vào thân phận “nạn nhân” và sơ tâm “cứu người” của Tần Phong.
Lưu Quế Phương nghe mà trợn mắt há hốc mồm: “Hạ thuốc? Thuốc... Thuốc phối giống gia súc á? Quân giết ngàn dao! Kẻ nào mà thất đức thế không biết!” Ngay sau đó lại nghĩ đến con gái, xót xa đến mức hít vào một hơi lạnh, “Thế hắn cũng không thể... Không thể hành hạ con thành cái dạng này được! Con nhìn người con xem! Vết thương này của con... Có phải do hắn làm ra không?”
“Không phải ạ!” Diệp Tiểu Tiểu vội vàng lắc đầu, “Vết thương là do ngã thật đấy! Chuyện Lâm Uyển đẩy con xuống núi là thật! Tần Phong... Anh ấy chỉ là... Lúc làm chuyện đó có chút không biết nặng nhẹ thôi...” Càng nói giọng cô càng nhỏ lại, đầu cũng càng cúi gằm xuống.
Lưu Quế Phương nhìn dáng vẻ vừa thẹn vừa giận, lại mang theo chút chột dạ của con gái, trong lòng hiểu rõ như gương sáng.
Cái con nha đầu chết tiệt này, ngoài miệng thì nói người ta không ra gì, nhưng cái biểu cảm kia... Rõ ràng là có ý bênh vực thằng nhãi đó!
E là cái tật mê trai đẹp cũ lại tái phát rồi, thấy mặt mũi người ta khôi ngô tuấn tú chứ gì?
“Con mê cái mặt đẹp của hắn rồi đúng không?” Lưu Quế Phương tức không chịu nổi, lấy ngón tay chọc chọc vào trán Diệp Tiểu Tiểu, “Bị hắn hành hạ ra nông nỗi này mà còn nói đỡ cho hắn!”
“Con không có!” Diệp Tiểu Tiểu ngẩng cổ cãi lại, nhưng vành tai đỏ bừng.
Lưu Quế Phương chẳng buồn đôi co với cô chuyện này nữa, bây giờ có vấn đề quan trọng hơn nhiều.
Bà ghé sát lại gần con gái, giọng hạ thấp xuống đến mức tối đa, mang theo sự lo lắng khó nói thành lời: “Tiểu Tiểu, con... Con nói thật cho mẹ biết. Thuốc của hắn mạnh như thế, lúc đó... Rốt cuộc... Đã vào trong chưa?”
“Dạ?” Diệp Tiểu Tiểu nhất thời chưa hiểu ra, ngơ ngác nhìn mẹ.
Lưu Quế Phương sốt ruột vỗ đét vào đùi: “Thì là... Thì là... Cái thứ đó của đàn ông ấy! Đã vào chưa?! Đã vào bên trong người con chưa?!”
“Oàng...” một tiếng, trong đầu Diệp Tiểu Tiểu như có một đám mây hình nấm nổ tung, mặt mũi trong nháy mắt đỏ đến mức như muốn nhỏ ra máu!
Cuối cùng cô cũng hiểu mẹ mình đang hỏi cái gì rồi!
Chuyện... Chuyện này bảo cô trả lời làm sao đây?!
Đêm hôm đó vừa hỗn loạn vừa đau đớn, cô làm sao nhớ rõ được những chi tiết như thế chứ!
Hình như... Hình như là có? Lại hình như là không? Lúc đó cô vừa mới xuyên qua đây, còn tưởng là người mẫu nam cơ đấy!
Lúc đó thần trí không tỉnh táo, động tác lại chẳng có quy củ bài bản gì...
“Con... Con không biết...” Cô lẩm bẩm như muỗi kêu, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống, “Hỗn... Hỗn loạn quá... Sao con nhớ được chứ...”
“Không biết á?!” Giọng Lưu Quế Phương đột ngột the thé lên, rồi lại vội vàng đè nén xuống, sốt ruột đến mắt tóe lửa, “Cái chuyện này sao lại không biết được! Đây là chuyện hệ trọng đấy! Liên quan đến... Liên quan đến việc có mang thai hay không đấy! Con nghĩ kỹ lại xem nào!”
“Không nhớ ra được!” Diệp Tiểu Tiểu cũng cuống lên, vừa xấu hổ vừa giận dỗi, buột miệng thốt ra, “Làm mấy lần liền! Con đau muốn chết đi được, làm gì còn tâm trí đâu mà nhớ mấy cái đó!”
“Làm mấy lần liền?!” Lưu Quế Phương tối sầm mặt mày, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ!
Bà bám vào mép giường sưởi, ngón tay run rẩy chỉ vào Diệp Tiểu Tiểu: “Con... Con... Cái con bé không biết lo nghĩ này! Lời như thế mà con cũng nói ra miệng được! Con đây là... Con đây là muốn làm mẹ tức chết mà!”
Cứ nghĩ đến cảnh con gái cưng bị người đàn ông trúng tà dược kia lật qua lật lại hành hạ, lại còn để lại một thân đầy thương tích, Lưu Quế Phương vừa xót xa vừa phẫn nộ, một ngọn lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu!
“Tao đánh chết cái con không biết xấu hổ nhà mày! Đánh chết cái đồ bị người ta chiếm tiện nghi rồi còn giúp người ta đếm tiền!” Lưu Quế Phương hoàn toàn mất kiểm soát, tiện tay vớ lấy chiếc chổi lông gà cắm trên nóc tủ đầu giường, nhằm thẳng đầu thẳng mặt Diệp Tiểu Tiểu mà quất tới tấp!
“Á! Mẹ! Đừng đánh! Đau!” Diệp Tiểu Tiểu thét lên một tiếng, ôm đầu chạy thục mạng! Cô không ngờ mẹ ruột nói đánh là đánh thật, chiếc chổi lông gà kia múa may đến gió rít vù vù!
Cô hoảng hốt chạy loạn xạ, vội vàng giật then cửa ra, mở tung cửa lao thẳng ra ngoài!
Trong gian nhà chính, Diệp Kiến Quốc và hai anh em nhà họ Diệp đều bị kinh động bởi tiếng ồn ào trong phòng phía đông, đang đứng dậy định xem cho rõ ngọn ngành thì thấy Diệp Tiểu Tiểu tóc tai bù xù, mặt mũi đỏ gay gào khóc lao vút ra ngoài, mà đuổi theo sát nút sau lưng cô là Lưu Quế Phương đang giơ cao chiếc chổi lông gà với khuôn mặt đằng đằng sát khí!
“Tao cho mày chạy! Xem tao có đánh gãy chân mày không!” Lưu Quế Phương tức phát điên rồi, đuổi theo đòi đánh tiếp.
Diệp Tiểu Tiểu sợ đến hồn xiêu phách lạc, nhắm tịt mắt lao thẳng về phía cổng sân, thầm nghĩ cứ chạy thoát ra ngoài trước đã rồi tính!
Ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị đâm sầm vào cánh cổng sân thì cánh cổng lại bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.
Một bóng dáng cao ráo thẳng tắp mặc thường phục quân đội vừa vặn sải bước bước vào trong sân.
Diệp Tiểu Tiểu không kịp hãm đà, cả người “bịch” một tiếng, đâm sầm thật mạnh vào một lồng ngực cứng rắn nhưng ấm áp, va mạnh đến mức mũi cô cay xè, mắt nổ đom đóm.
Gần như trong cùng một tích tắc, Lưu Quế Phương đuổi tới ngay trước mặt, chiếc chổi lông gà giơ cao trên tay xé gió giáng mạnh xuống!
“Bốp!”
Một tiếng quất giòn giã vang lên.
Cái chổi không rơi trúng người Diệp Tiểu Tiểu.
Nó quất thẳng lên bả vai và lưng của Tần Phong, người vừa theo phản xạ ôm chặt Diệp Tiểu Tiểu vào lòng để bảo vệ cô.
Những nan tre nhỏ trên chiếc chổi lông gà quất lên lớp vải thường phục quân đội phát ra một tiếng trầm đục, vài cọng lông gà màu nâu lả tả rơi xuống đất.
Thời gian như ngừng trôi ngay khoảnh khắc này.
Diệp Tiểu Tiểu ôm chiếc mũi bị va đau điếng, ngơ ngác ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy đường quai hàm góc cạnh rõ ràng của Tần Phong và đôi mày khẽ nhíu lại.
Diệp Kiến Quốc, Diệp Đại Sơn, Diệp Đại Hà, cả ba người trố mắt ngoác mồm đứng chôn chân ở cửa nhà chính.
Lưu Quế Phương giơ chiếc chổi lông gà đứng sững sờ tại chỗ.
Nhìn Tần Phong đột nhiên xuất hiện chịu đòn thay cho con gái, biểu cảm giận dữ trên mặt bà lập tức đông cứng lại.
Xong rồi, đánh quân nhân thì bị tội gì nhỉ?
Tần Phong từ từ buông cánh tay đang bảo vệ Diệp Tiểu Tiểu ra, xoay người lại đối diện với Lưu Quế Phương đang cầm “hung khí” với vẻ mặt ngây dại.
Trên bả vai áo quân phục của anh, một vết lằn quất rõ rệt có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Nét mặt anh vô cùng bình thản nhìn Lưu Quế Phương, khẽ cúi người, giọng điệu không nghe ra vui giận:
“Thím à, là cháu. Có chuyện gì thì từ từ nói bảo ban nhau. Đừng làm Tiểu Tiểu sợ.”
Trong khoảng sân nhỏ, tĩnh lặng đến mức không một tiếng động. Chỉ có mấy con gà mái bị kinh động đang phát ra những tiếng “cục ta cục tác” đầy khó hiểu ở góc sân.
Trời đất ơi! Tần Phong! Đến từ lúc nào thế không biết?
Lại còn... Mẹ ơi! Mẹ đánh nhầm người rồi a a a!
Phen này thì ngượng chín mặt, ngượng đến mức có thể dùng ngón chân móc ra được một căn nhà ba gian hai chái mất thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



