Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Những thứ còn lại trong nhà, thật sự không khiến Giang Tiểu Mãn tốn bao nhiêu thời gian.

Tùy tiện tìm một tờ giấy, ba hàng chữ liền viết rõ ràng tất cả vật tư còn lại của cái nhà này, bao gồm tài sản.

Giang Tiểu Mãn mệt mỏi cũng rửa mặt nằm xuống.

Vừa nằm xong, một cục bột nhỏ liền lăn vào trong lòng cô.

Giang Tiểu Mãn có chút kinh ngạc, lập tức bất đắc dĩ cười rộ lên.

Một đêm mộng đẹp, ngoại trừ đầu còn chút đau đớn.

Giang Tiểu Mãn đứng dậy, nhìn mái nhà vẫn là bụi bặm và xà nhà, lại thở dài một tiếng.

Còn chưa đứng dậy, đã nghe thấy trong sân truyền đến tiếng ồn ào.

“Thằng nhãi con, đồ trong nhà này đều là của tao, mày buông tay cho tao!”

“Mày buông tay! Buông tay!”

Sau đó là một tiếng thét chói tai, Mạc Linh Chi hắng giọng phát ra âm thanh chói tai, "Mày lại dám cắn ta? Tao đánh chết mày, cái thằng mất dạy này!”

Giang Tiểu Mãn chợt cảm thấy không ổn, cũng không mang giày, đi chân trần chạy ra ngoài.

Trong sân, Mạc Linh Chi cầm cây chổi vung về phía Nguyên Bảo trên mặt đất.

Đó là chổi quét sân, phía trên đầy gai nhọn, chổi lớn dựng thẳng còn cao hơn cả Nguyên Bảo.

Giang Tiểu Mãn bước lên trước, kéo Nguyên Bảo ra.

“Bốp, bốp.” Hai tiếng vang lên.

Tiếng trước, là tiếng trứng rơi xuống đất, lòng đỏ và lòng trắng hoà làm một.

Sau đó, là tiếng Mạc Linh Chi giơ chổi rơi xuống đất.

Giang Tiểu Mãn biết, hiện tại nói không chừng chính là một cơ hội tốt.

“Nơi này là nhà tôi, cô ở đây diễu võ giương oai cái gì? Còn định đánh cả trẻ con, cô là cô ruột của nó đấy.” Giang Tiểu Mãn nhớ lại ký ức nguyên chủ, bao gồm miêu tả trong sách đối với ả em chồng Mạc Linh Chi này.

Đây chính là một cô gái điêu ngoa được Mạc Trần thị cưng chiều đến mức đầu óc trống rỗng.

Ở nhà thì ngang ngược hoành hành, nữ chính Lâm Bạch Lộ chỉ hơi dùng mưu kế một chút, liền thành chim cút ỉu xìu, cũng không dám làm tái quái nữa.

Mạc Linh Chi vốn đang nổi giận, lại bị Giang Tiểu Mãn kích thích như vậy, làm sao còn tỉnh táo được?

Cô hét lên: "Cái gì nhà chị, đồ của chị đều là của anh trai tôi, của anh trai tôi, đều là của tôi!"

Cảm xúc của Mạc Linh Chi bất ổn, hơn nữa cái bánh nướng mà Mạc Trần thị vẽ cho cô ta thật sự quá mê người.

Vì thế, mẹ con Giang Tiểu Mãn ở trong mắt cô ta chính là chướng ngại vật cản trở tiền đồ sáng ngời của mình.

Chỉ cần không có mẹ con Giang Tiểu Mãn, cô có thể vào thành phố, gả cho người thành phố, sau này chính là người thành phố.

Mạc Linh Chi nằm mơ cũng muốn trở thành người thành phố.

Cũng bất chấp đi chân trần, ôm Nguyên Bảo chạy ra ngoài sân.

Mạc Linh Chi đầu nóng lên, giơ chổi xông ra ngoài.

Nghe được tiếng bước chân phía sau, Giang Tiểu Mãn biết kế hoạch của mình thành công. Ôm Nguyên Bảo sợ tới mức không dám nhúc nhích, thấp giọng nói: "Nguyên Bảo, khóc lên, khóc càng lớn tiếng càng tốt!"

Ở chung chỉ mới ngày hôm nhưng Giang Tiểu Mãn có thể xác định.

Nguyên Bảo là một đứa trẻ thông minh, chỉ là hướng nội một chút.

Nguyên Bảo không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mẹ, khẩn cấp nắm lấy quần áo Giang Tiểu Mãn, hắng giọng khóc lớn lên.

Giang Tiểu Mãn cũng đi theo kêu la, dựa theo ký ức nguyên chủ, chạy đến nơi làm việc đồng áng.

Mạc Linh Chi là một người không có đầu óc, đến bây giờ vẫn không hiểu việc mình giơ chổi đuổi theo phía sau lưng mẹ con Giang Tiểu Mãn như hung thần ác sát đại diện cho điều gì.

Một bên đuổi theo một bên hô: "Mày còn kêu? Hai kẻ đê tiện nhà mày!”

Dường như thứ chạy ở phía trước không phải Giang Tiểu Mãn và Nguyên Bảo, mà là cơ hội vào thành phố của cô ta!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc