Cũng trách nguyên chủ tính cách quá yếu đuối, hơn nữa chung quanh một đám hàng xóm xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, mỗi lần có chuyện gì liền cầm hiếu đạo bức nguyên chủ cúi đầu.
Cứ thế mãi, nguyên chủ lại càng không dám phản kháng.
Nguyên Bảo tựa vào khung cửa bên cạnh, một đôi mắt mờ ảo nhìn Giang Tiểu Mãn.
Giang Tiểu Mãn nhắm hai mắt lại, suy nghĩ một chút ký ức của nguyên chủ, thuần thục lấy ra hai quả trứng gà từ trong tro bếp bên cạnh, và ít rau xanh.
Giang Tiểu Mãn khẽ thở dài, đối với sự yếu đuối của nguyên chủ thật sự có chút giận dữ.
Mặc kệ sau này thế nào, hiện tại phải lấp đầy bụng!
Năm đó khi Mạc Lệ Phong xây nhà bếp, để lại hai cái bếp.
Giang Tiểu Mãn nấu canh trứng gà rau xanh, nấu một nồi nước nóng lớn.
Giang Tiểu Mãn nhìn đứa trẻ: "Tắm rửa trước, tắm rửa xong lại ăn, được không?"
Nguyên Bảo tựa vào khung cửa, tay nhỏ bé vịn khung cửa, ngơ ngác nhìn mẹ.
Cậu bé cảm thấy, hôm nay mẹ có chút kỳ quái.
Nhưng vừa nghe có thể ăn, cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm nồi lớn không rời.
Sau khi nấu canh xong, Giang Tiểu Mãn rút ra mấy cây củi, lửa nhỏ chậm rãi ấm lại.
Dùng gáo lớn múc nước nóng trong nồi vào trong thùng đựng.
Động tác nhanh nhẹn lột sạch quần áo cảu cậu bé rồi ném vào trong thùng nước ấm.
Nguyên Bảo ngồi trong chậu nước, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng lắc lư chơi đùa.
Giang Tiểu Mãn dùng khăn lông sạch lau từng chút từng chút một trên mặt Nguyên Bảo.
Làn da tuy rằng khô nhăn nhưng tổng thể mà xem, vẫn là một thằng nhóc đáng yêu!
Giang Tiểu Mãn nhìn bồn nước đục ngầu, và Nguyên Bảo đã tắm rửa sạch sẽ mà không nhịn được nói: “Gặp phải trẻ con bẩn, trước tiên không nên vứt, phải tắm rửa sạch sẽ rồi nhìn xem.”
Là do hoàn cảnh trưởng thành, dẫn đến việc Nguyên Bảo có chút quá mức cẩn thận, mất đi sự hoạt bát ngây thơ mà trẻ con ở tuổi này nên có.
Biểu hiện cụ thể ở, trước khi Nguyên Bảo nói chuyện đều sẽ cẩn thận quan sát người nói chuyện với mình, sau khi xác định đối phương không có nguy hiểm, mới có thể mở miệng.
Lúc trước khi Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi ở đây, Nguyên Bảo chỉ sợ hãi núp bên cạnh Giang Tiểu Mãn, căn bản không dám mở miệng.
“Mẹ đang nói, Nguyên Bảo của mẹ quá đáng yêu, nên mẹ rất thích.” Giang Tiểu Mãn cũng không biết mình còn có thể trở lại như trước hay không.
Nhưng cuộc sống luôn phải đi về phía trước.
Nguyên Bảo thẹn thùng che khuôn mặt nhỏ nhắn, phát ra tiếng cười hì hì.
Cậu bé không biết tại sao hôm nay mẹ lại kỳ quái.
Nhưng người mẹ biết cười với cậu, còn có thể nhẹ nhàng rửa mặt cho cậu, cảm giác đặc biệt tốt!
Ôm nhóc con tắm sạch đặt trên ghế nhỏ bên cạnh, lại đổi một chậu nước sạch, tắm thêm lần nữa cho nhóc con. Nhóc con bẩn thỉu ban nãy đã biến thành một đứa trẻ đáng yêu, dễ thương rồi.
Tóc mềm mại rũ xuống, lộ ra một đôi mắt đen như quả nho, lông mi vừa dài vừa dày, nhìn tựa như một con búp bê.
Giang Tiểu Mãn nhịn không được ôm nhóc con hôn một cái, đứa trẻ này còn đáng yêu hơn mấy đứa nhóc ở nhà trẻ kiếp trước.
Lúc thằng nhóc dùng ánh mắt ướt sũng nhìn cô, gần như trái tim cô muốn mềm nhũn.
Tắm rửa sạch sẽ đứa nhỏ, Giang Tiểu Mãn cũng đói không chịu nổi.
Ôm con trai uống canh, đặt đứa bé lên giường.
Giang Tiểu Mãn bắt đầu dựa theo trí nhớ của nguyên chủ xem thử cái nhà này còn dư lại thứ gì!
Có Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi là hai tên côn đồ quấy rối, đừng hòng mong muốn cuộc sống yên tĩnh.
Mạc Lệ Phong là ai, Giang Tiểu Mãn không biết.
Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không có nhiều ấn tượng.
Nhưng thành phố, nhất định phải đi!
Đó không chỉ là con đường cứu cánh duy nhất mà còn là chốn an toàn nhất để thoát khỏi mẹ con Mạc Trần thị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






