Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Mạc Tam Dạng nghe nói như thế, gắt gao trừng mắt nhìn Giang Tiểu Mãn, ông ta chưa kịp mở miệng, cửa nhà đột nhiên bị đẩy ra.

Mạc Lệ Phong xách hành lý đứng ở cửa, thần sắc lãnh đạm không giống về nhà, ngược lại giống như là đến viếng mộ. Mạc Lệ Phong bốn năm nay không hề trở về.

Đối với Mạc Lệ Phong mà nói, đại đội Thanh Sơn chính là nơi anh không muốn nghĩ tới nhất.

Kết hôn càng giống một cách Mạc Lệ Phong trốn tránh.

Vốn tưởng rằng mỗi tháng mình đều gửi tiền lương và phiếu hàng về, Giang Tiểu Mãn và Nguyên Bảo có thể an ổn sống trong thôn.

Lại không nghĩ tới, trên đường về sẽ được nghe tất cả những chuyện xảy ra trong gia đình mình bốn năm qua.

Nhất là mấy ngày hôm trước Mạc Linh Chi còn dùng xẻng đánh Giang Tiểu Mãn.

Mạc Lệ Phong thật không ngờ, anh không ở đây, vợ chồng Mạc Trần thị và Mạc Tam Dạng lại có thể quá phận đến nước này.

Anh lại nghĩ tốt về họ.

Mạc Trần thị nhìn thấy Mạc Lệ Phong, giống như tìm được chỗ dựa vững chắc, đắc ý nhìn Giang Tiểu Mãn một cái, sau đó chạy đến trước mặt con trai bắt đầu lau nước mắt.

“Con trai à! Con không biết người vợ này của con ác đến mức nào đâu!" Mạc Trần thị tỏ vẻ tủi thân, khuôn mặt nhăn nhúm giống như vỏ quýt sấy khô.

"Mẹ và ba con chỉ còn một đứa con trai là con, ba mẹ cũng già rồi, nên mới muốn con dâu ở lại chăm sóc, giúp đỡ một tay!”

Mạc Trần thị đương nhiên không dám nói ra chuyện mình lấy hết tiền, còn muốn con trai bỏ vợ.

“Cô thật sự muốn ly hôn sao?”

Anh đã không nhớ rõ lúc mới kết hôn Giang Tiểu Mãn trông như thế nào.

Nhưng chắc chắn không phải như bây giờ.

Giang Tiểu Mãn nháy mắt mấy cái, đây là nam chính trong sách sao?

Chồng của nguyên chủ?

Mạc Lệ Phong mặc áo sơ mi trắng nõn, cúc áo cài lên trên cùng. Dù là mặc quần áo nhưng cũng có thể cảm giác được đường cong cơ bắp rắn chắc phía dưới lớp vải kia.

Vai rộng eo hẹp chân dài.

Đó là chưa nói tới, ngũ quan Mạc Lệ Phong còn tuấn lãng, nhất là cặp mắt thâm trầm kia, hai hàng lông mày dày làm khí chất gương mặt càng thêm mạnh mẽ.

Giang Tiểu Mãn nhớ rõ, nam chính trong sách gốc là bác sĩ, tác giả dùng rất nhiều từ để hình dung cảm giác trong trẻo nhưng lạnh lùng cấm dục của nam chính.

Lúc đọc sách, cô còn không ngừng cười lạnh, thậm chí nói với bạn cùng phòng, nếu trên đời này nếu có người như vậy, cô sẽ tự đem đầu mình chặt xuống!

Nghĩ tới đây, Giang Tiểu Mãn sờ sờ cổ mình...

“Tôi......”

Giang Tiểu Mãn liếc nhìn ba người bên cạnh, nước mắt trào ra.

Thích đóng vai nạn nhân phải không?

Để xem ai thảm hơn.

“Không phải tôi muốn ly hôn, tôi bị ép buộc! Tiền anh gửi tới mỗi tháng tôi còn chưa lấy được đồng nào thì mẹ và em gái đã lấy đi hết. Không chỉ như thế, đừng nói việc nhà, tôi còn phải chăm sóc ruộng đất, phân bón, tưới nước đều là tôi làm.”

Giang Tiểu Mãn vừa khóc vừa nói, tay áo trong chốc lát đã ướt đẫm.

Nguyên chủ đã trải qua những chuyện kia, cô suy nghĩ một chút liền cảm thấy tủi thân không chịu được.

Hôm nay nếu không có kết quả, thì quá không xứng đáng với những giọt nước mắt này của cô.

"Lần trước anh gửi thư nói muốn tôi đưa Nguyên Bảo vào thành phố, tôi chỉ tới báo một tiếng, xin ba mẹ chút tiền đi đường, em gái liền..."

Chuyện sau đó ai dám để Giang Tiểu Mãn nói tiếp?

Mạc Tam Dạng tại chỗ liền hét lớn một tiếng: "Đủ rồi!”

Xử lý ba người nhà họ Mạc hơi khó nhằn với Giang Tiểu Mãn, Mạc Lệ Phong chỉ vừa xuất hiện, Mạc Tam Dạng liền nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng.

Không vì cái gì khác.

Nhà họ Mạc bọn họ cũng không dám đắc tội với sự kiêu ngạo của cả đại đội Thanh Sơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc