Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Giang Tiểu Mãn cũng không sợ.

Lúc vào cửa còn cười nói: "Tôi gửi Nguyên Bảo ở chỗ thím Lưu rồi, lát nữa thím Lưu sẽ đưa thằng bé tới đây, không nhiều thời gian lắm, nói ngắn gọn thôi!"

Mạc Tam Dạng bước chân dừng lại, nhìn Giang Tiểu Mãn, lộ ra thần sắc thất vọng: "Vợ thằng hai, sao con lại thành ra như vậy?”

Giang Tiểu Mãn nghe lời này cảm thấy thật buồn cười.

Nhớ tới hành động của Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi, cả những việc Mạc Tam Dạng làm, cô không muốn có chút ý nghĩ tôn trọng trưởng bối nào.

Giọng nói lạnh như băng nói: "Tôi không vào thành phố, chẳng lẽ ở lại đây chờ chết sao? Lần trước Mạc Linh Chi đã dám cầm xẻng đánh tôi, sau này ai biết được? Chẳng lẽ sau khi chết tôi mới ý thức được quyết định sai lầm của mình sao?"

Lời nói Giang Tiểu Mãn sắc bén như vậy, Mạc Tam Dạng nhất thời không nghĩ ra lời giải thích nào.

Ông ta bức bối trong người, lại trừng Mạc Linh Chi một cái.

Ông ta nghĩ Giang Tiểu Mãn biến thành như bây giờ, đều là bởi vì Mạc Linh Chi lần trước ra tay quá tàn nhẫn.

Nếu như không có chuyện kia, Giang Tiểu Mãn bây giờ vẫn là con dâu hiền lành hiếu thuận của nhà ông ta.

“Đây là số tiền Mạc Lệ Phong gửi về nhà trong bốn năm qua, bỏ đi số lẻ và các loại chi phiếu, thực phẩm dinh dưỡng thì tổng cộng 720 đồng. Các người là ba mẹ của Mạc Lệ Phong, anh ấy phụng dưỡng các người là việc nên làm, nhưng tôi và Nguyên Bảo cũng phải sống, cho nên tôi chỉ lấy lại một nửa.”

Đây những những gì nguyên chủ và Nguyên Bảo phải nhận được. Sau khi nguyên chủ gả cho Mạc Lệ Phong, đừng nói là hôn nhân, ngay cả quan hệ hợp tác cũng chưa tới mức đó.

Bốn năm không gặp mặt.

Cho nên Giang Tiểu Mãn cũng không xác định mình sẽ đi vào trong thành phố, ở chung với Mạc Lệ Phong.

Trước tiên phải mang tiền về đã.

Huống hồ, gần bốn trăm đồng này vốn thuộc về nguyên chủ và Nguyên Bảo.

“Cô nằm mơ đi!" Mạc Trần thị trong phòng vọt ra.

Đưa tay định tát Giang Tiểu Mãn.

Giang Tiểu Mãn không chỉ không tránh mà còn đi về phía trước một bước: "Bà đánh đi! Đánh mạnh vào! Bà tát tôi một cái, tôi sẽ chết chung với bà.”

Thái độ cứng rắn của Giang Tiểu Mãn trấn áp Mạc Trần thị.

Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi ghê gớm lắm sao?

Thật ra cũng không đến mức đó.

Hai mẹ con này thật sự ngang ngược hống hách.

Nhưng gặp phải người hơi cường ngạnh một chút bọn họ liền cúi đầu.

“Cô đúng là tiện nhân, tôi biết mấy năm nay cô đều giả vờ giả vịt, cô còn tưởng rằng có thể qua mặt được tôi sao?"

Bảo bà ta đưa tiền cho Giang Tiểu Mãn?

Quả thực là mơ mộng hão huyền!

“Cô tưởng Mạc Viễn Sơn quản chuyện này, cô liền có chỗ dựa vững chắc sao? Tôi nói cho cô biết, chỉ cần tôi muốn, nhà họ Mạc chúng tôi bất kỳ lúc nào cũng có thể bỏ cái loại con dâu bất hiếu như cô! Con trai tôi thiếu gì đàn bà muốn gả, đến lúc đó để xem cái loại đồ cũ như cô thì ai cần!"

Mạc Linh Chi giống như tranh thủ cơ hội tìm cách để mình vào thành phố: "Mẹ, lát nữa mẹ gọi điện thoại cho anh hai, bảo anh hai bỏ cô ta đi!"

Hai mẹ con đấu tranh anh dũng, Mạc Tam Dạng bên cạnh lại tỏ ra bộ không quản được.

Đã sớm nhìn thấu cái nhà này, Giang Tiểu Mãn cười nhẹ: "Bỏ sao? Các ngươi còn tưởng đây là thời phong kiến à? Muốn đuổi tôi đi ra ngoài, để Mạc Lệ Phong về ly hôn với tôi. Tốt đấy. Đến lúc đó, tài sản Mạc Lệ Phong đều phải chia cho tôi một nửa, tôi thật sự phải cảm ơn các người, tôi còn muốn trao cờ thưởng cho các người nữa."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc