“Thật sự quyết định tham diễn bộ phim này à?”
Lần này là phim điện ảnh của ông Phùng Sưởng – một đạo diễn nổi tiếng trong nước, bộ phim mang lên 《 Săn phong 》, mời Sơ Nghiên đóng nữ chính. Phùng Sưởng cũng không phải đạo diễn đứng đầu trong nước, cũng không có thành tích phòng bán vé ấn tượng, lý do khiến ông nổi tiếng là vì ông kiên trì theo đuổi và khắt khe trong nghệ thuật mấy thập kỷ qua.
Nói cách khác, quay phim của ông, có khả năng cao sẽ được giới phê bình khen ngợi nhưng lại ít người mua vé đi xem, không kiếm được tiền, nhưng có thể đoạt giải. Không chỉ ở trong nước, phim của đạo diễn Phùng còn nổi tiếng ở nước ngoài, vì ống kính của ông miêu tả một Trung Quốc chân thực, một thế giới chân thực.
Mạnh Long hiểu suy nghĩ của Sơ Nghiên. Sau khi “kết hôn chớp nhoáng”, cô không nhận phim thần tượng thanh xuân nữa mà dành hết tâm sức vào những bộ phim truyền hình chất lượng cao cũng như các bộ điện ảnh chỉn chu.
Cho tới bây giờ, cô mới 26 tuổi nhưng diễn xuất đã được trau chuốt dày công tôi luyện, đè bẹp tất cả các nữ diễn viên cùng tuổi.
Sơ nghiên là muốn chuyển hình.
Cô muốn hướng đến nơi cao hơn, giành được những giải thưởng lớn hơn, nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn nữa.
Nghệ sĩ của mình cố gắng, đương nhiên Mạnh Long rất vui mừng. Chỉ là……
“Quay phim ở Tây Bắc, điều kiện gian khổ đến mức nào, chắc em cũng biết rồi,” Mạnh Long cất hợp đồng, nhìn cô gái kiên định trước mặt —— không, đã là phụ nữ rồi, “Tôi ủng hộ quyết định của em vô điều kiện, nhưng…… em phải thuyết phục được chồng em.”
Ánh sáng trên người Sơ Nghiên tức khắc yếu đi một chút, cô lắc đầu: “Anh ấy không đồng ý.”
Mạnh Long hiểu Lâu Niệm, gật đầu: “Cũng dễ hiểu thôi.”
Sơ Nghiên đau đầu.
Lâu Niệm trước nay đều ủng hộ sự nghiệp của cô 10000%, chỉ duy nhất lần này, nói gì cũng không cho cô đi.
Phim của đạo diễn Phùng nói về săn trộm ở Tây Bắc, phải đóng quân ở đó khoảng một tháng, địa điểm quay trọng điểm còn không cố định, rất có khả năng cả đoàn phim sẽ di chuyển khắp cả vùng núi Tây Bắc. Không có tín hiệu, không có nước sạch, không có bữa ăn cẩn thận.
Thành thật mà nói, thật sự rất khổ.
Nhưng sau khi đọc kịch bản, Sơ Nghiên cảm thấy, nếu bỏ lỡ bộ phim này, có thể cô sẽ hối hận cả đời.
Không hiểu sao cô có tự tin rằng, cô và nhân vật này có thể giành được thành tựu.
Nhưng Lâu Niệm đau lòng, không nỡ để cô đi.
Sơ Nghiên chậm chạp bảo tài xế đưa cô về nhà, lần này Lâu Niệm không đi ký hợp đồng với cô mà tự nhốt mình ở nhà.
Cô đi thang máy lên lầu, vào nhà, Lâu Niệm đang đứng bên cửa sổ, nhìn những tòa nhà cao tầng trong thành phố. Tấm lưng kia có chút cô đơn, Sơ Nghiên nhìn mà thấy áy náy.
Sơ Nghiên đi qua, từ sau lưng ôm eo hắn, dán mặt vào lưng hắn. Hơi nóng khe khẽ phả qua áo len mỏng, Lâu Niệm thấp giọng: “Ký hợp đồng xong rồi?”
Sơ Nghiên giả ngoan cọ cọ sau lưng hắn: “Ký xong rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)