Mặc dù cách lâu đài không xa, nhưng dù sao cũng phải lên núi. Sơ Nghiên muốn xuống nhưng Lâu lại vững vàng ôm cô, đi về phía lâu đài.
Sơ Nghiên hỏi: “Em không nặng sao?”
Lâu Niệm thở đều đều: “Rất nhẹ.”
Tâm trạng Sơ Nghiên có chút lâng lâng, trước hôn lễ cô đã rất chăm chỉ nghiêm khắc tập thể hình, ngày nào cũng ăn theo thực đơn do huấn luyện viên riêng đặt ra. Bây giờ cô đã nhẹ thế này, có phải có thể xõa một chút không?
Sơ Nghiên ôm cổ Lâu Niệm, thẳng người dậy, vòng chân quanh eo hắn, Lâu Niệm thuận thế nâng đùi cô. Sơ Nghiên tựa cằm vào hõm cổ của hắn, hy vọng nói: “Em muốn ăn vịt hun khói, sườn heo nướng, xôi xoài……”
Ngón tay Lâu Niệm vuốt ve đoạn eo lộ ra dưới áo thun của cô, “Ngày mai đi ăn.”
Sơ Nghiên vặn vẹo thân mình: “Ngoài ăn ra còn gì nữa?”
Lâu Niệm: “Em có muốn ra biển không?”
Ánh mắt Sơ Nghiên sáng lên: “Vậy là em có thể mặc bikini rồi sao?”
Ra đảo chơi sao có thể không mặc bikini, mấy thứ này cô chưa mua bao giờ, nhưng nguyên chủ lại có cả đống. Cô chọn một bộ hoa nhí, vô cùng phù hợp với không khí nắng nóng của hòn đảo.
Lâu Niệm cúi đầu nhìn vòng eo nhỏ và đôi chân thon thả trắng đến phát sáng của cô trong bóng đêm, hắn thấp giọng: “Có lẽ chúng ta nên đi xem……”
“Ra biển ra biển ra biển!” Trong đầu Sơ Nghiên toàn là ảnh chụp đồ bơi xinh đẹp, nghĩ thầm nhất định phải nhân lúc dáng người hoàn mỹ chụp ảnh để đăng lên vòng bạn bè làm bằng chứng.
Lâu Niệm ôm cô đi vào cửa lâu đài, Sơ Nghiên mới vừa nhảy xuống, Lâu Niệm đã ôm eo cô xoay người, đè cô lên cánh cửa lớn bằng kim loại chạm khắc.
Sơ Nghiên “Ưm” một tiếng, phía sau lưng là cánh cửa lạnh lẽo, trước ngực lại là một mảnh nóng bỏng, cảm giác này có chút kích thích khác thường. Cô nâng cánh tay trắng nõn mảnh khảnh như ngó sen lên ôm hắn, thân thể kề sát chậm rãi cảm giác được sự biến hóa của hắn.
Cô thở hổn hển nghĩ: Hưởng tuần trăng mật hóa ra là làm cái này……
Mọi lúc mọi nơi, phóng thích nhiệt tình không dứt.
Thật lâu sau, hai người tách ra, Sơ Nghiên thở đều lại, “Em đi tắm……”
Lâu Niệm cắn môi môi, giọng nói khàn khàn: “Cùng nhau.”
……
Sơ Nghiên biết, đây tuyệt đối không phải là tắm một cách đứng đắn.
Trong phòng tắm rộng và trống trải vang lên tiếng nước, tiếng thở dốc, tiếng va chạm.
Nước từ vòi hoa sen phun xuống, Sơ Nghiên không mở được mắt, thính giác và xúc giác bị khuếch đại vô hạn.
Lưng cô tựa vào gạch men sứ, giọng nói mang theo hơi nước: “Anh học ở đâu bát nháo thế này……”
“Anh hôm nay…… khắc chế một chút cho em.” Nếu lại giống như lần trước, cô sắp phải dùng bạo lực gia đình.
Hắn ôm eo Sơ Nghiên, dùng răng nghiến nghiến vành tai cô: “Vào bồn tắm?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)