“Ừm.” Âm cuối Tô Trì hơi khàn khàn, “Nên cậu ngồi yên đi.”
Vậy là khó chịu thật sao? Tô Hồi Ý lập tức ngồi ngay lại, “Không thì chúng ta quay đầu đi trở về, anh khó chịu ở đâu?”
Anh nhân viên cầm dây thừng dẫn ngưa đi đằng nghe thế quay đầu lại, “Đã đi được một nửa quãng đường rồi, bây giờ quay lại không bằng đi thẳng đến cuối luôn, còn đỡ tốn công ngồi xe về.”
“Tiếp tục đi đi, không có chuyện gì.” Tô Trì dứt câu quay sang nói với Tô Hồi Ý, “Chỉ là hơi khát nước.”
Balo thỏ con đã bị Tô Giản Thần xách đi lúc tách ra mất rồi, cả hai người họ không ai mang nước cả. Tô Hồi Ý nghiêng đầu qua chỗ khác cẩn thận giữ tư thế không để đụng vào Tô Trì, ngước mắt nhìn lên người ngồi phía sau.
Mặt đối mặt, hơi thở đôi bên có một chốc lát quấn bện vào nhau. Tô Hồi Ý cảm thấy nhịp thở của Tô Trì thoáng dồn dập, cậu lại ngửa ra sau một chút nữa, quả nhiên nhìn thấy môi Tô Trì hơi khô.
Hình môi của Tô Trì hoàn mỹ, vành môi rõ ràng, bên trong ẩn chứa một loại tính chất công kích nào đó giống như chính con người hắn.
“Ban nãy lúc vừa mới tách ra nên uống nước.” Tô Hồi Ý cẩn thận suy tư, “Nơi này không có nước gì để anh làm ẩm môi cả.”
Ánh mắt Tô Trì rơi vào bờ môi khép vào mở ra của cậu, cánh môi đầy đặn căng mọng. Mi mắt hắn buông xuống, “Chỉ có thể dùng tổ yến làm ẩm.”
Tô Hồi Ý mất hai giây mới nhận ra cái hài trong câu đó, cậu bật cười khanh khách, “Không phải anh nói không thể dưỡng ẩm như thế sao, càng li3m càng khô.”
“Không ẩm thì quay về.”
Giọng nói còn khàn hơn trước đó nữa, Tô Hồi Ý nghe lời quay đầu lại. Anh hai mình bị khô môi, tốt nhất là tạm thời không nên nói chuyện nữa, bảo tồn ít tổ yến còn sót lại.
Sau năm sáu phút tiếp tục đi về phía trước, lúc này Tô Hồi Ý mới bỗng nhiên ngộ ra: Sao lại nói là “không ẩm thì quay về”, phải là “không đưa ra được sáng kiến thì về” mới đúng chứ.
Kết hợp câu chữ trong lời thoại đó lại, sao thấy hơi vi điệu thế nào ấy nhỉ?
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

