Bên Tô Kỷ Đông đã vào trong đình nghỉ mát trên hồ vịnh để nghỉ ngơi, Tô Hồi Ý đeo balo lịch bà lịch bịch cả con đường chạy đến.
Tô Trì quay đầu, ánh mắt rơi lên chiếc balo căng phồng, hắn đưa tay, “Cậu có muốn chuyển thế năng trọng trường của mình sang tôi không.”
Tô Hồi Ý nói có thể dùng cách khác, “Anh có muốn ăn vặt hay uống nước gì không?”
“Vậy tôi uống nước.”
Trong lúc hai người nói mấy câu đã đi đến đình nghỉ mát, Tô Hồi Ý cúi đầu móc móc balo, Tô Trì sợ cậu bị va vào đâu, với tay nắm đằng sau vai cậu dắt cậu đi vào trong.
Vu Hâm Nghiên nhìn thấy hai người đi vào, “Anh hai và Tiểu Ý đi đâu đấy, cả buổi không lại đây?”
Cũng đâu thể là đi chụp ảnh được, ông con cả nhà mình ngoại trừ chụp ảnh gia đình ra thì chưa từng chụp hình ở bên ngoài bao giờ cả, ảnh chụp còn ít hơn ông con thứ hai nữa.
Tô Hồi Ý bùm phát moi ra một bình nước đưa cho Tô Trì, “Con với anh hai chụp tấm ảnh ở trước hồ.”
Vu Hâm Nghiên, “…”
Ánh mắt Tô Kỷ Đông lộ ra kinh ngạc, “Thằng hai chụp ảnh hả?”
Tô Đĩnh ôm cánh tay ở một bên cười lạnh, ha ha, hắn biết ngay mà.
Đưa nước cho Tô Trì xong, Tô Hồi Ý lại chúng sinh bình đẳng dò hỏi xem mọi người có muốn ăn gì không. Đúng lúc Vu Hâm Nghiên đang khát, lấy chút hoa quả trong balo cậu ra ăn.
Tô Đĩnh cũng sáp lại gần cầm một ít, “Tuy là anh tư không đói, nhưng mà thấy em út quải như vậy vất vả đến nhường nào, bèn chia sẻ giúp cưng một ít ~ ”
Tô Hồi Ý lần nữa cảm động, “Anh tư tốt quá, cảm ơn anh tư.”
Bên cạnh vang lên một tiếng cười lạnh, “Cảm ơn chú ấy cái gì, cảm ơn chú ấy không xách đồ mà còn ăn ké?”
Tô Hồi Ý, Tô Đĩnh, “…”
Khi từ đình nghỉ mát đi ra thì balo bé thỏ đã vơi đi một nửa. Tô Hồi Ý nhảy lên một cách dễ dàng, “Anh hai anh xem nè, thế năng trọng trường của em đã chuyển hóa thành động năng của mọi người rồi.”
Tô Trì khen cậu, “Giải Nobel năm nay không nhắc tên cậu thì đúng là không còn gì để nói.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

