Đậu xanh! Tô Hồi Ý đờ ra đứng bất động tại chỗ.
Tiếp theo là tiếng vòi sen xả nước ào ào.
Giọt nước rơi xuống sàn nhà, như là rơi xuống trán cậu, rơi đến nỗi đầu óc cậu kêu lên ong ong. Tô Hồi Ý ngừng thở bình tĩnh lại sau ba giây, rồi lại từ từ, từ từ trở ngược ra ngoài…
Cạch một tiếng, khe khẽ khép cửa lại. Cậu trở mình kề người sát vào vách tường ngoài hành lang —— anh, anh hai mình có phải, đang làm cái đó đó!
Là… cái đó đó!!!
Tô Hồi Ý đang đắm chìm trong nỗi sợ hãi “Tô Trì cũng làm cái đó đó”, thì bỗng nhiên từ đầu cầu thang vang lên một giọng nói, “Cậu đứng đờ ra đấy làm gì?”
Tô Hồi Ý giật mình đến chấn động cả người.
Tô Giản Thần nhìn con người đang mưu tính hòa làm thể với bức tường, “Do cửa khóa rồi hay sao, cậu đang học theo Lao Sơn đạo sĩ (1) hả?”
Tô Hồi Ý, “…”
Cậu giơ tay lên đẩy hắn đi ngược về, “Không có, anh hai đang đi wc.”
Tô Giản Thần bị lật trở lại như cái cửa xoay, “Đi vệ sinh mà cần phải lâu như vậy?”
Tô Hồi Ý chỉ trích hắn không biết cảm thông, “Ai mà không có thời điểm khó khăn.”
Tô Giản Thần lập tức hiểu ngay.
Không ngờ là anh hai mình bề ngoài tuyết phủ tùng xanh, sau lưng vẫn không thoát được nỗi đau của người phàm.
Đến khi bữa sáng gần xong thì Tô Trì cuối cùng cũng xuống lầu.
Tô Hồi Ý cúi đầu, không dám lên tiếng.
…
Trên đường đến công ty, Tô Trì lái xe, Tô Hồi Ý dán vào cửa sổ xe để lại phần gáy sâu lắng cho hắn.
“Cậuđang nhìn cái gì?”
“Con người không thể chỉ quan tâm đích đến, mà nên ngắm nhìn phong cảnh dọc đường nhiều hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
