Cuộc gọi kết thúc. Tô Hồi Ý lèm bà lèm bèm, “Anh hai định làm gì vậy, cách gần đó thì ban nãy đáng lẽ nên đi cùng luôn.”
Tô Giản Thần bào không biết, “Có thể là bất ngờ đổi chỗ.”
Hai người Tô Hồi Ý ngồi xuống gọi đồ ăn xong, không bao lâu sau Tô Trì cũng đến.
Bàn ăn là chỗ cho bốn người, một mặt dựa vào vách ngăn. Tô Giản Thần nhìn thấy Tô Trì từ cửa đi tới, hắn dịch vào trong một nửa, “Anh hai.”
“Chung ta ngồi cùng một hàng sẽ bị chen.” Tô Trì dừng trước mặt Tô Hồi Ý, “Ngồi xích vào một chút.”
Cọng tóc ngố ngoan ngoãn bình nhích nhích vào.
“Ừm, cũng phải.” Tô Giản Thần lại chuyển trở về, hai người đối diện đã ngồi xuống, hắn đẩy thực đơn ra, “Tụi em đã gọi xong hết rồi, anh hai nhìn xem anh còn muốn kêu thêm gì không?”
Tô Trì nhận lấy đọc lướt qua, “Gần đủ rồi.”
Hai anh em ngồi nói chuyện phiếm, Tô Hồi Ý yên lặng đơ thành bánh bột trên băng ghế. Cậu ăn riêng với anh ba Tô thì thấy hơi rén, cũng may là có anh hai đến rồi.
Băng ghế là loại ghế da, vải may âu phục cũng trơn láng. Tô Hồi Ý đơ lại đơ sau đấy phát hiện mình kề sát trên lưng ghế rồi từ tốn trượt dài xuống như một tờ giấy A4…
Cả quá trình mất ba giây để từ tốc độ không đổi lên đến gia tốc, đến khi cậu ngớ ra thì chỉ còn có đỉnh đầu là còn nhú trên mặt bàn.
Một bàn tay đột nhiên túm cổ áo cậu xách ngược lên, “Trình diễn nghệ thuật? Thảm đỏ tối nay mời cậu đến diễn áp chót hả?”
“…”
Tô Giản Thần đối diện nhìn thấy cổ áo Tô Hồi Ý bị kéo lệch, nhiệt tình đề nghị, “Anh hai, lần sau anh túm cái nhúm tóc đó của cậu ta thì hay hơn đó, không thì quần áo sẽ bị nhăn mất.”
Tô Hồi Ý không dám tin ngước nhìn người trước mặt mình: Nhưng tóc của cậu không thể sống lại được!
Tô Trì chỉnh lại cổ áo cho cậu, “Không nắm chắc được, trơn lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
