“Ta biết Lục đại nhân nhân duyên trong triều rất tốt, ngài mà đến thì Thuận Thiên Phủ Doãn ít nhiều đều phải nể mặt vài phần. Nhưng vết thương trên người ta là bằng chứng rành rành, việc này nếu làm lớn chuyện...”
Lục Bạch Du giảo hoạt cong khóe môi, tầm mắt dừng trên người Lục Cẩm Loan: “Lục gia mất mặt là chuyện nhỏ, nhưng nếu ảnh hưởng đến hôn sự của nhị muội muội và Ngũ hoàng tử, vậy thì mất nhiều hơn được.”
Sắc mặt Lục Cẩm Loan khẽ biến.
Chuyện đoạn thân này Lục gia vốn đã không chiếm lý, nếu thêm cả vụ kiện mưu hại thân tỷ này, Lục gia e rằng sẽ bị ngàn người chỉ trích.
Ngày mai là đại hôn của nàng ta.
Mối hôn sự này vốn là của Lục Bạch Du, lúc trước khi đổi hôn sự đã gây ra không ít lời đàm tiếu trong kinh thành.
Là Ngũ hoàng tử dùng đủ mọi cách mới đè ép được dư luận xuống.
Nếu có người đào bới lại chuyện cũ làm khó dễ, đến lúc đó dù Ngũ hoàng tử không giận cá chém thớt, nàng ta cũng sẽ bị người đời chỉ trỏ, không còn chút mặt mũi nào.
“Mẫu thân...” Lục Cẩm Loan nhu nhược đáng thương nhìn về phía Phan Ngọc Liên: “Hay là...”
“Không được!” Phan Ngọc Liên sắc mặt đen sì bò dậy, hung tợn trừng mắt nhìn Lục Bạch Du.
“Nếu ngươi còn muốn một trăm hai mươi rương của hồi môn để nở mày nở mặt gả đi, thì ngoan ngoãn câm miệng cho ta.”
Con nha đầu chết tiệt này bị ma quỷ ám ảnh hay sao?
Ăn vạ thế nhưng lại ăn vạ đến trên đầu bà ta.
Bà ta chỉ cần trích ra một hai phần tiền này để hối lộ Thuận Thiên Phủ Doãn, việc này trắng đen thế nào còn không phải do bà ta định đoạt sao.
“Lục Bạch Du, ta nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi đừng hòng moi được từ tay ta một đồng tiền nào!”
Lục Bạch Du cười lạnh lùng.
Phan thị này thật đúng là mờ mắt vì tiền rồi!
Bà ta dám kiêu ngạo như vậy, đơn giản là thói bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ỷ vào Cố gia hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, không thể ra mặt thay nàng thôi.
Nhưng bà ta không biết, nàng vốn dĩ là kẻ không còn gì để mất!
“Nếu đã như thế, vậy thì mối quan hệ này cũng không cần cắt đứt làm gì nữa.”
Nàng ném thằng bé béo tròn trong tay vào lòng Phan thị. Phan thị trở tay không kịp, bị lực mạnh đâm bay ra ngoài, ngã phịch xuống đất đau điếng.
Động tác của Lục Bạch Du thoạt nhìn vừa nhanh nhẹn lại lưu loát, nhưng ở nơi mọi người không chú ý, nàng lại lặng lẽ đưa tay ra sau lưng, lén xoa xoa cổ tay đang bủn rủn vô lực vì dùng sức quá mạnh.
Sơ suất rồi!
Trước kia nàng một tay xách vật nặng bốn năm mươi cân nhẹ nhàng như không, lại quên mất thân thể hiện tại chưa trải qua rèn luyện bài bản, yếu ớt vô cùng.
Huống chi nam chính thích eo nhỏ, vì để hắn vui lòng, nguyên chủ từng liều mạng giảm cân, tự biến mình từ một cô nương châu tròn ngọc sáng thành kẻ ốm yếu xanh xao vì nhịn ăn.
Nếu không phải nàng phản ứng nhanh chóng, hôm nay chỉ sợ giả vờ ngầu không thành lại còn mất mặt ngay tại chỗ!
“Dù sao không có tiền bảo vệ, lưu đày cũng là một chữ chết. Nếu đã như thế, chẳng bằng ta ở lại đòi công đạo cho nương ta.”
Lục Bạch Du mắt cũng không chớp, xé nát tờ đoạn thân.
Nàng buông một câu bâng quơ lại làm Lục Văn Khiên cùng Phan Ngọc Liên đồng thời biến sắc.
Lục Phù Dương kinh ngạc nhìn về phía nàng: “Trưởng tỷ, tỷ vừa nói muốn đòi lại công đạo cho nương, lời này là có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ. Ta đột nhiên cảm thấy năm xưa nương bệnh rất kỳ quặc, chết lại càng kỳ quặc hơn…”
Lục Bạch Du ngồi thẳng lại trên ghế, cười như không cười nhìn về phía Lục Văn Khiên, rồi chuyển chủ đề:
“Nói đến danh sách của hồi môn của nương ta vẫn còn trong tay ta, nếu ngày mai đối chiếu ngay tại chỗ, không biết sẽ có bao nhiêu thứ trùng với của hồi môn của nhị muội muội nhỉ?”
Ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng gõ lên tay vịn ghế, đôi mắt cười khanh khách ánh lên vài phần tàn nhẫn.
“Dù sao Lục đại nhân cũng không sợ mang tiếng xấu, vậy chắc cũng không ngại mang thêm ác danh chiếm đoạt của hồi môn của chính thê để trợ cấp cho tư sinh nữ (con gái riêng) đâu nhỉ?”
Ba chữ “tư sinh nữ” vừa thốt ra, sắc mặt tất cả mọi người có mặt đều thay đổi.
Lục Phù Dương bất giác nhìn về phía Lục Cẩm Loan: “Nhị tỷ tỷ…”
Sắc mặt Lục Văn Khiên trong phút chốc thay đổi mấy lần.
Đúng lúc này, một bóng người già nua từ ngoài phòng bước vào.
“Ngọc Liên, đưa đồ cho nó.”
Người nói chính là lão phu nhân Lục gia, tổ mẫu của nguyên chủ.
Phan Ngọc Liên kinh ngạc nhìn bà: “Mẫu thân…”
“Đủ rồi!” Lục lão phu nhân đập mạnh gậy, lạnh lùng nói: “Lời của ta không có tác dụng nữa sao? Các ngươi không biết nhục, nhưng lão bà tử ta còn thấy mất mặt thay đấy!”
Phan Ngọc Liên không cam lòng: “Lục Bạch Du, ngươi thật sự phải làm tuyệt tình như vậy sao? Dù sao những của hồi môn này mang về Cố gia cũng sẽ bị sung công. Thay vì làm lợi cho người ngoài, ngươi không bằng tự chừa cho mình một đường lui.”
“Cho dù sung công ta cũng vui!” Lục Bạch Du hờ hững nhếch môi: “Đây là tiền của nương ta, dù có đem đi cho ăn mày cũng còn hơn để lại cho lũ súc sinh lòng lang dạ sói.”
Lục Văn Khiên tức đến xanh mặt, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Nhưng dường như hắn đang kiêng dè điều gì đó, nên đã nghiến chặt răng, cố nén cơn tức này xuống.
Chậc, nhẫn nhịn như rùa.
Lục Văn Khiên ném bức đoạn thân thư đã viết lại trước mặt Lục Bạch Du: “Thế này ngươi vừa lòng chưa?”
“Người một nhà, đánh gãy xương vẫn còn dính gân. Con là cốt nhục của Lục gia, nếu con muốn ở lại, tổ mẫu sẽ làm chủ cho con, quyết không để ai bắt nạt con!”
Bà ta nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve một lúc: “Phù Dương là bào đệ của con, dù con không tin cha mẹ con, không tin lão bà tử ta, cũng nên tin nó chứ.”
“A Du, trên đường lưu đày chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chỉ cần có chút nhan sắc là sẽ bị người ta dòm ngó. Lỡ như con có mệnh hệ gì… Con nỡ lòng nào để tổ mẫu người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”
Lời này vừa lấy tình vừa lấy lý, lại còn mang theo vài phần đe dọa.
Nếu là người khác, dù không động lòng cũng sẽ sợ hãi.
Nhưng Lục Bạch Du chỉ hờ hững rút tay về, bình thản nói: “Không cần, lão phu nhân nếu thật sự muốn bảo vệ ta thì đã không đợi đến bây giờ.”
Bà ta bây giờ ra mặt hòa giải, chẳng qua là sợ nàng thật sự làm lớn chuyện, phanh phui những bê bối năm đó mà thôi.
Lục lão phu nhân không ngờ nàng lại sắt đá đến vậy, đáy mắt thoáng qua một tia u ám.
Nhưng bà ta không nổi giận, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho Phan Ngọc Liên, rồi lại hất cằm về phía Lục Phù Dương.
Phan Ngọc Liên lập tức hiểu ý: “Của hồi môn của mẫu thân ngươi ta có thể đưa cho ngươi, nhưng dưới danh nghĩa của bà ấy không chỉ có một mình ngươi, ngươi không định độc chiếm đấy chứ?”
Sắc mặt Lục Phù Dương khẽ biến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)