Trong mắt Lục Văn Khiên ánh lên vẻ mừng rỡ như điên.
Mười ngày trước, quân Trấn Bắc liên tiếp để mất ba thành trì, đại bại dưới vó ngựa thiết kỵ của quân Man. Chuyện này các trọng thần trong triều ai cũng đều rõ cả.
Tuy quân báo chiến bại chưa chính thức về đến kinh thành, nhưng hôm qua Cố gia đã nhận được bồ câu đưa thư từ biên quan, thám tử các gia tộc lớn cũng sớm dò la được tin tức.
Đêm qua, trong kinh thành có bao nhiêu kẻ vì chuyện này mà trắng đêm không ngủ tạm thời không bàn tới. Nhưng điều khiến Lục Văn Khiên trăm triệu lần không ngờ tới là phản ứng đầu tiên của Cố lão phu nhân khi nhận tin dữ, không phải tìm cách giải oan cho nhi tử mình, mà là lập tức phủi sạch quan hệ cho mấy nhi tức.
Trận chiến bại này khiến năm vạn quân Trấn Bắc bỏ mạng nơi biên ải.
Ngoại trừ Trấn Bắc Hầu Cố Trường Canh đang ở kinh thành dưỡng thương, ba nhi tử khác của Cố gia đều hy sinh nơi sa trường.
Có người nói trận này là do Cố gia lão nhị Cố Bắc Thần chỉ huy sai lầm.
Cũng có người đồn đại do Cố gia lão tứ Cố Khải Minh tham công liều lĩnh dẫn đến thảm cảnh.
Thậm chí còn có kẻ ác ý thêu dệt rằng Cố gia thông đồng với địch phản quốc, sớm đã có ý đồ tạo phản.
Mặc kệ nguyên nhân chiến bại là gì, Cố gia chung quy cũng không thoát khỏi liên can.
Thánh Thượng nổi giận lôi đình là điều chắc chắn.
Lần này Cố gia nhẹ thì bị xét nhà lưu đày, nặng thì tru di cửu tộc.
Lục Văn Khiên đang lo không biết làm thế nào để vạch rõ giới hạn với Cố gia một cách êm đẹp, không ngờ đúng lúc buồn ngủ lại gặp chiếu manh. Đứa con gái xưa nay vốn ngu dốt này của hắn thế mà lại đột nhiên “biết điều”.
“Hỗn xược, ngươi ngay cả một tiếng cha cũng không chịu gọi sao?”
Lục Văn Khiên một mặt làm bộ làm tịch đi qua đi lại trong phòng khách, một mặt chỉ tay vào mặt Lục Bạch Du, hung tợn nói: “Lục Bạch Du, đoạn thân (cắt đứt quan hệ) là do chính ngươi đề nghị, đến lúc đó đừng có mà hối hận.”
Lục Bạch Du thu hết vẻ mặt của hắn vào đáy mắt, giọng điệu xoay chuyển, cười nói: “Lục đại nhân đừng vội, đoạn thân thì được, nhưng trước tiên ngài phải trả lại của hồi môn mà nương ta để lại cho ta đã.”
“Vớ vẩn!” Ánh mắt Lục Văn Khiên lóe lên, liếc nhìn Phan Ngọc Liên một cái rồi quát: “Của hồi môn nương ngươi để lại, để ngươi mang về Cố gia vào ngày xuất giá rồi. Ngươi hôm nay làm như vậy là cố ý trở về kiếm chuyện phải không?”
Lục Bạch Du tùy ý tìm một chiếc ghế ngồi xuống, thong thả ung dung bưng chén trà lên nhấp một ngụm, không thèm đáp lời.
Cố lão phu nhân lộ vẻ lo lắng, lên tiếng: “Tứ nhi tức, nếu là vì của hồi môn... Con cũng không cần lo lắng. Cố gia sẽ không lấy của con một phân một hào, ngày đó con mang đến bao nhiêu, ra khỏi phủ liền mang đi bấy nhiêu.”
Phan Ngọc Liên ban đầu sắc mặt vui vẻ, nhưng ngay sau đó sực nhớ ra điều gì, bà ta hung tợn trừng mắt nhìn Cố lão phu nhân.
Lão thái bà này, thà rằng buông tha của hồi môn của Lục Bạch Du cũng muốn để nàng trở về gây tai họa cho Lục gia, quả nhiên không có tâm địa tốt đẹp gì!
Lục Bạch Du chậm rãi đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn về phía Lục Văn Khiên: “Nếu thiếu một đồng, hôm nay giấy đoạn thân này ta sẽ không ký nữa. Dù sao làm nữ nhi Lục gia cũng không có gì không tốt, ít nhất không cần chịu cảnh lưu đày khổ ải. Lục đại nhân, ngài cần phải suy xét cho kỹ.”
Sắc mặt Lục Văn Khiên lập tức biến đổi.
Phan Ngọc Liên biết hắn đang e ngại điều gì. Đơn giản là hắn sợ người đời sau lưng mắng hắn bạc tình bạc nghĩa, vì sợ bị liên lụy mà ngay cả con ruột cũng có thể nhẫn tâm vứt bỏ.
Nhưng mặt mũi thì đáng giá mấy đồng tiền?
Nương của Lục Bạch Du, Đỗ thị là nữ nhi của gia đình giàu có, của hồi môn năm đó không phải là con số nhỏ.
Bảo bà ta vì vài tiếng bêu danh hão huyền mà vứt bỏ một món tài phú lớn như vậy, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào!
Phan Ngọc Liên rít lên: “Ngươi bất hiếu với cha nương, ngỗ nghịch với trưởng bối. Tờ đoạn thân này, cũng không phải ngươi không muốn là có thể không cần!”
Cán cân trong lòng Lục Văn Khiên nhờ câu nói này của bà ta mà cân bằng lại.
Hắn nhìn Lục Bạch Du với ánh mắt phức tạp, trầm giọng nói: “Nương ngươi nói không sai, hạng người ngỗ nghịch bất hiếu như ngươi, Lục gia ta không chứa chấp nổi. Người đâu, dâng bút mực.”
Đáy mắt đầy phẫn nộ của Cố lão phu nhân hiện lên một tia lo lắng.
Từ lúc Lục Bạch Du nhìn thấy hưu thư, không nghe giải thích mà xúc động chạy về nhà, bà liền biết mọi chuyện không ổn.
Bà đã vội vàng đuổi tới đây, ai ngờ vẫn chậm một bước.
Thái độ của người Lục gia còn tuyệt tình hơn bà tưởng tượng!
Rõ ràng trông nàng cực kỳ chật vật, nhưng ngồi đó lại toát ra vẻ bình tĩnh thong dong, thần thái tươi tỉnh, trên mặt không hề có chút hoảng loạn nào.
Đặc biệt là đôi mắt đen nhánh kia, sạch sẽ và lạnh lẽo như dòng suối nơi khe núi, lại dường như ẩn giấu vực sâu không ai có thể chạm đến. Không còn thấy vẻ nhút nhát của ngày xưa, ngược lại toát ra một sức hút quyến rũ khó cưỡng.
Rõ ràng vẫn là gương mặt đó, nhưng Cố lão phu nhân lại cảm thấy Lục Bạch Du giờ phút này khiến bà thấy quá xa lạ.
Bà trầm mặc nhìn nàng một lát, cuối cùng vẫn nuốt những lời định nói vào.
Giấy đoạn thân rất nhanh đã viết xong, Lục Văn Khiên cẩn thận thổi khô nét mực, đóng dấu cá nhân lên.
“Đừng nói ta làm cha không thành toàn cho ngươi. Chỉ cần đem tờ đoạn thân này đến nha môn lập hồ sơ, ngươi liền có thể được như ý nguyện, cùng Lục gia ta không còn bất kỳ liên quan nào nữa.”
Lục Bạch Du cười như không cười: “Nếu đã như thế, vậy mau chóng đi thôi. Đi chậm, ta sợ Thuận Thiên Phủ đóng cửa mất.”
Thái độ dứt khoát lưu loát của nàng khiến Lục Văn Khiên sinh nghi.
Nhưng Lục Bạch Du cũng không để ý đến hắn, cầm lấy giấy đoạn thân liền sải bước đi về phía trong viện.
Khi đi ngang qua Phan Ngọc Liên, nàng bất ngờ túm chặt cổ áo thằng bé béo tròn đứng phía sau bà ta, xách nó lên lơ lửng giữa không trung.
Thằng bé béo hai chân đạp loạn xạ, khuôn mặt trong nháy mắt biến thành màu gan heo.
“Thuận đường ta cũng muốn hỏi Thuận Thiên Phủ Doãn một chút, tội cố ý mưu sát trưởng tỷ có thể phán mấy năm tù?”
“Ngươi dám!” Phan Ngọc Liên luống cuống tay chân lao tới, lạnh lùng nói: “Thuận Thiên Phủ Doãn từ trước đến nay công chính, sao có thể nghe lời nói từ một phía của ngươi.”
Lục Bạch Du nhấc chân ngáng một cái, bà ta liền ngã sấp mặt, tư thế vô cùng khó coi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)