Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mau, dùng ống tay áo che miệng mũi!” Giang Chi vừa thúc giục vừa chạy lùi lại.
Lúc còn đốt lửa, họ dùng nước xối ướt quần áo nên giờ quần áo vẫn còn ẩm, vừa khẽ mát lại vừa lọc được một phần khói độc, bình tĩnh hơn.
Từ Nhị Thụy và Tiểu Mãn vừa bị sặc khói đến gần nôn, nghe Giang Chi nhắc thì vội úp mặt vào khuỷu tay, để quần áo ướt lọc khói, cuối cùng mới tạm thở được.
Nghiêng ngã lảo đảo chạy về phía mé rừng, họ cũng thoát khỏi đám khói đặc. Ngẩng đầu lên, liền thấy ánh lửa từ ngọn đuốc trên ruộng bậc thang vẫn đang cháy. Trong màn đêm, cảnh này tuy không quá sáng, nhưng đủ để ba người xác định vị trí và hướng xử lý.
Gia nãi Tiểu Mãn, Ni Ni và Xảo Vân đang nôn nóng đứng đợi. Cầm ngọn đuốc, họ bỗng thấy ba người chạy thẳng ra khỏi rừng, tiếp đó là luồng khói đen từ chân núi tiến đến, theo sau là lửa bùng lên.
Trời đã đen như mực, nhưng ánh mặt trời giả của ngọn lửa khiến cả bầu trời đỏ thẫm rùng rợn, như mở ra quỷ môn quan, khiến tim người run rẩy tới mức gần như vỡ vụn.
Nhưng điều khiến mọi người hoàn toàn sụp đổ là đến lúc này rồi, mấy người đi dập lửa vẫn chưa quay lại.
“Tiểu Mãn! Nhị Thụy, nương Nhị Thụy !” Hai ông bà lão vừa run rẩy vừa dò dẫm bước lên phía trước, cố gắng nhìn về phía rừng tối.
“Nương ơi! Nhị Thụy!” Xảo Vân nghẹn ngào gọi lớn, nước mắt không ngừng rơi.
Ni Ni cũng tỉnh giấc. Bé không khóc không làm ầm ĩ, chỉ im lặng siết chặt lấy chăn cha mình đang đắp, đôi mắt to trong veo đong đầy nước, run rẩy nhìn về phía ánh sáng leo lét nơi ruộng bậc thang.
“Các người ngồi lại, đừng chạy loạn!” – Giang Chi truyền thanh âm khẩn cấp.
Cuối cùng khi Xảo Vân chạy tới được bên bìa đất thì bị Giang Chi ấn mạnh xuống mặt đất. Cô quay sang người còn lại phân phó:
“Mọi người nằm sấp xuống! Dùng quần áo che mặt. Nhị Thụy, Tiểu Mãn làm theo đúng như vừa bảo! Không có thêm thời gian đâu!”
Gió núi tràn bụi vào mặt, ngạt tới nghẹt thở. Mọi người đều nằm rạp xuống, ghì mặt sát đất.
Từ Đại Trụ được Tiểu Mãn kéo xuống từ trên bao lương thực trực tiếp nằm trên mặt đất, lại làm gia nãi và Ni Ni cũng nằm sấp xuống:
“Giang thẩm bảo ‘nếu gió đổi chiều thì phải nằm mặt úp xuống đất’…”
Nhị Thụy ôm lấy tức phụ nói nhỏ:
“Xảo Vân, đừng sợ. Chúng ta đã đốt sạch cỏ hết rồi!”
Lúc trước khi chính tay châm lửa, cậu còn ngây ngô chẳng cảm thấy gì. Nhưng bây giờ, khi tận mắt nhìn thấy làn khói đen dày đặc cuồn cuộn như có thực thể, ánh đuốc trong tay cũng chỉ còn le lói như một chấm đỏ cam nhỏ nhoi, cậu bắt đầu sợ. Tay ôm chặt lấy Xảo Vân không ngừng run rẩy.
Gió rít lên thê lương, tiếng nổ lốp bốp từ những tán cây cháy rừng rực mỗi lúc một gần hơn, vang vọng khắp sườn núi.
Giang Chi nằm quỵ sát đất, mặt úp vào khuỷu tay, đó là cách duy nhất để che chắn và giữ mạng sống lúc này.
Ánh lửa bắn tóe lệch khỏi người thế nào cũng không hại tới người áp sát đất, càng gần mặt đất càng an toàn.
Ở khu ruộng bậc thang đã được dọn sạch khô thảo, nên khi lửa lan tới dốc, chỉ thấy khói bay bùng bùng, không có cây không bén lửa.
Lửa chia hai hướng chạy dọc sườn núi, tiếp tục thiêu cháy thảm thực vật khô.
Giữa lớp khói dày đặc ấy, không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt không thở nổi, dâng lên suốt từ mặt tới gáy.
Bỗng gia Từ Mãn , người đang quỳ sát đất, bộc phát sức mạnh đứng phắt lên. Ông ôm chặt hai cháu nội và chắt gái vào lòng, lấy thân mình làm lá chắn cho chúng.
Lão thê đồng hành cùng ông hơn nữa nửa đời , đồng lòng gập người bên cạnh, ôm chặt Ni Ni. Hai ông bà chỉ có một ý niệm trong tim:
Khi tiếng gió ly kỳ vang gần bên tai, luồng sóng nhiệt dồn ập đến, Giang Chi nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị chấp nhận số phận. Nhưng đột nhiên cô cảm thấy có người đè lên mình nhẹ nhàng, cánh tay ôm lấy cô với lực bảo vệ. Đó là Từ Nhị Thụy. Cậu khóc nức nở nói khẽ:
“Nương ơi... chúng ta lẽ ra nên rời đi cùng thôn trưởng...”
Giang Chi không thể trả lời. Hơi nóng thiêu đốt và tro khói phủ kín mũi miệng, tóc bay loạn, mọi giác quan giờ chỉ còn là cơn mê lịm trong cơn hiểm nguy.
Thời gian như ngừng đọng, vài giây biến thành một thế kỷ dài đằng đẵng.
Cuối cùng, mọi cơn nóng dữ qua đi. Gió núi quay lại mang theo không khí mát lành, trong lành như chưa từng có.
Trong màn đêm, mỗi người phảng hất như thấy mình đã sống lại, từng hơi thở hổn hển, từng tiếng khóc nức nở rên rỉ.
Ni Ni, Xảo Vân, Tiểu Mãn và Nhị Thụy, tất cả đều còn đó.
Giang Chi quỳ rạp trên mặt đất, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ không sao gọi tên được.
Nói thật, từ sau khi những người thân lần lượt qua đời, cô đã sống độc lập tự chủ mấy chục năm, cũng chưa từng cảm thấy cô đơn hay trống vắng, cuộc sống vẫn rất tự tại và thong dong.
Chỉ là, từ việc đi vệ sinh cũng không có ai đưa giấy giúp, cho đến lúc đối mặt sinh tử lại có người che chở, cái sự chênh lệch đó… đúng là khiến người ta thấy khó tả trong lòng.
Với người đã gọi mình là “nương” suốt hơn mười ngày qua, Giang Chi trước giờ vẫn chỉ xem Từ Nhị Thụy như những đồng nghiệp trẻ tuổi lúc trước ở đơn vị.
Biết cậu là một đứa con hiếu thảo, nhưng khi tận mắt trải nghiệm, cảm nhận lại hoàn toàn khác. Giờ phút này, trong lòng cô cuối cùng cũng dâng lên một cảm xúc cảm động không giống thường ngày.
Từ Nhị Thụy một tay ôm lấy vợ, tay còn lại che chở mẹ, khóc òa như trẻ nhỏ: “Nương ơi, Xảo Vân! Chúng ta sống rồi! Chúng ta không chết!”
Bà nội Tiểu Mãn ôm chặt bé Ni Ni mà khóc nức nở, ông Tiểu Mãn thì cười, nhưng nước mắt lại tuôn dài trên gò má.
Ông đã sống đến từng này tuổi, chưa từng nghe có ai cả nhà cùng nhau vượt qua được một trận cháy rừng mà vẫn còn sống nguyên vẹn.
Khi mọi người thắp đuốc trở lại, mới phát hiện trên người ai cũng phủ một lớp tro đen dày đặc. Người thì khóc, người thì cười, ai nấy mặt mày lấm lem đen trắng xen kẽ, trông như những vai hề trong tuồng hát cổ.
Chỉ có bé Ni Ni, được cả đám người lớn che chắn phía dưới, nên vẫn trắng trẻo như tuyết.
Mọi người nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rồi lại vừa khóc vừa cười, tiếng nức nở xen lẫn tiếng cười như vỡ òa vì sống sót.
Tất nhiên, nói là “toàn vẹn” thì cũng không hoàn toàn đúng. Mấy người trong nhóm tóc đều bị cháy xém ít nhiều.
Đặc biệt là ba người luôn xông pha dập lửa là Tiểu Mãn, Nhị Thụy và Giang Chi, tóc tai bị cành cây cào rối tung, chỗ thì cháy cụt, chỗ thì vẫn còn bốc mùi khét lẹt.
Quần áo ướt sũng, dính đầy bùn đất hôi hám, cả đám người nhìn chẳng khác gì lũ điên.
Giang Chi ho khan mấy tiếng, phun ra một ngụm đờm đen đặc tro bụi, lúc này mới khàn khàn lên tiếng:
“Coi như thoát được trận cháy này rồi. Mọi người tạm thời đừng đi lung tung nữa, chờ trời sáng rồi tính tiếp.”
Lần này không ai cãi lời, ai cũng đồng loạt gật đầu đáp ứng. Ngọn lửa vẫn còn cháy bập bùng cách đó không xa, tàn lửa vẫn bay tứ tung chưa phải lúc để thả lỏng.
Một vài người nghỉ ngơi tạm rồi lập tức vội vàng quay về kiểm tra nhà cửa.
Cháy rừng không thể xem nhẹ, dù Giang Chi đã kịp thời dọn sạch đám cỏ khô quanh rừng, căn lều và bếp dựng tạm bằng vỏ cây và rơm rạ vẫn bị tàn lửa bay tới bắt lửa, cháy hừng hực như muốn nuốt chửng mọi thứ.
May là họ phát hiện kịp, mọi người đồng loạt xông vào dập lửa, mấy gáo nước tạt lên, lại nhanh tay tháo hết phần mái tranh vừa bắt lửa, cuối cùng giữ lại được một nửa ngôi nhà.
Phòng chính của Giang Chi thì không sao cả, vì mái lợp bằng phiến đá, không bắt lửa nên vẫn an toàn.
Có điều, chuồng gà xây bằng đá thì bị hoảng loạn nặng. Đàn gà bị dọa cho rối loạn, chen chúc đạp nhau, có một con còn bị đè chết.
Dập lửa xong xuôi, Giang Chi, ông bà Tiểu Mãn, cùng Nhị Thụy bốn người không kịp nghỉ lấy một hơi, lập tức chạy xuống chỗ lều của nhà Tiểu Mãn để kiểm tra.
Hồi nãy, vì phải chạy gấp, ông bà Tiểu Mãn chỉ kịp xử lý sơ qua chỗ lương thực và quần áo. Những thứ không mang theo được thì đành che phủ tạm bằng đất đỏ vốn chuẩn bị để làm giường đất và nền nhà..
Cứ ngỡ lều tranh kiểu này chắc chắn cũng cháy rụi, nào ngờ nơi đó lại bình yên vô sự, không có một dấu vết cháy nào.
Thì ra lều được dựng tựa sát vách núi, vốn dĩ quanh năm mát lạnh, lại đúng hướng gió quẩn ngược không thổi mạnh qua.
Hơn nữa, khu vực xung quanh cũng đã bị ba người họ đốt trụi cỏ khô từ trước, nên ngọn lửa không bén được tới đây.
Ngoài việc trong nhà bị ám đầy mùi khói, cơ bản thì không có tổn thất gì đáng kể.
Ông bà Tiểu Mãn không giấu được vẻ vui mừng, người không sao, ngay cả túp lều tranh cũng còn nguyên vẹn, quả là phúc tinh chiếu rọi, điềm lành đầu năm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
