Thương Đình Triệt phải dùng thêm hai tờ nữa mới lau sạch, sau đó lại tiếp tục lau mặt bàn chỗ mình ngồi.
Ông chủ quán hô lớn.
Hoành thánh chín rồi, phải tự ra bưng.
Tiệm nhỏ chỉ có một mình ông chủ, làm không xuể.
Thương Đình Triệt đứng dậy đi ra cửa sổ bưng hoành thánh.
Phương Niệm Dư cũng đi theo, định tự bưng bát của mình.
Thương Đình Triệt quay đầu lại: “Ngồi đó đi, anh bưng cho.”
“Nóng lắm, một mình em bưng không nổi đâu.”
Phương Niệm Dư từ nhỏ đã độc lập, không thích làm phiền người khác.
Phương châm là: Tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm.
Thương Đình Triệt xoay người đẩy cô trở lại chỗ ngồi, không cho phép phản kháng: “Ngồi yên đó.”
Phương Niệm Dư: “...”
Cô nhìn bóng dáng cao lớn kia đi về phía cửa sổ, một tay bưng một bát hoành thánh đi tới.
Nhưng nguyên chủ đã biến thành cô, cốt truyện cũng thay đổi rồi, không biết sau này nam chính gặp nữ chính sẽ phát triển thế nào.
Liệu có còn màn truy thê hỏa táng tràng nữa không?
“Đang nghĩ gì thế?”
Lời của Thương Đình Triệt kéo suy nghĩ của Phương Niệm Dư trở về.
Thương Đình Triệt tách một đôi đũa dùng một lần đưa cho cô: “Ăn đi.”
Phương Niệm Dư nhận lấy: “Cảm ơn.”
Thương Đình Triệt xoay người đi bưng bánh nướng giòn.
Phương Niệm Dư thấy bát hoành thánh của Thương Đình Triệt có rau mùi, còn bát của cô thì không.
Cô cũng thích ăn rau mùi.
Thế là đứng dậy định đi lấy thêm một ít.
Thương Đình Triệt quay đầu lại nhìn thấy cô đang dùng đĩa nhỏ múc rau mùi, vẻ mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Phương Niệm Dư trở lại chỗ ngồi, đổ đĩa rau mùi vào bát hoành thánh, thỏa mãn hít hà một hơi.
Hoành thánh cho thêm rau mùi mới là ngon nhất.
“Không phải em không thích ăn rau mùi sao?”
Thương Đình Triệt lên tiếng hỏi.
Phương Niệm Dư đang cắn một miếng hoành thánh, khựng lại.
Nguyên chủ không ăn rau mùi?
Cô xoay chuyển bộ não, cũng nhớ ra là nguyên chủ đúng là không thích ăn rau mùi.
Chết tiệt, giải thích sự thay đổi này thế nào đây?
Nghĩ một hồi vẫn không tìm được lý do hợp lý.
Thôi kệ, Thương Đình Triệt có nằm mơ cũng không thể ngờ được cái cơ thể trước mặt anh đã đổi một linh hồn khác.
“Trước đây chưa từng ăn, không biết rau mùi lại ngon thế này, dạo gần đây thử một chút, thấy cũng không tệ.”
Mặc kệ Thương Đình Triệt có tin hay không, cứ như vậy đi.
Thương Đình Triệt nhớ lại lời bạn cùng phòng đại học: Phụ nữ là sinh vật hay thay đổi.
Anh liền không xoắn xuýt vấn đề này nữa, cúi đầu ăn hoành thánh.
Phương Niệm Dư chỉ ăn hoành thánh, không ăn bánh nướng, vì đã no rồi.
Thương Đình Triệt giải quyết nốt cả hai cái bánh nướng.
Bước ra khỏi quán nhỏ.
Thương Đình Triệt nói: “Vẫn còn thời gian, anh đi giúp em chuyển đồ.”
Phương Niệm Dư lề mề đi theo sau lưng Thương Đình Triệt hướng ra con ngõ nhỏ bên ngoài.
Cô nghĩ không ra dùng lý do gì để cự tuyệt việc dọn đi sống chung cùng Thương Đình Triệt.
Đã lĩnh chứng rồi, nếu lại làm nũng kiểu cách nữa, có phải sẽ rất quái lạ không?
Nhỡ một lát nữa Thương Đình Triệt lại cho là cô có tâm tư khác.
Cô phát giác Thương Đình Triệt người này vẫn rất nhạy cảm.
Nhưng cũng không trách người ta nhạy cảm được.
Nguyên chủ chính xác không phải thứ tốt, ở trước mặt một bộ dạng, sau lưng một bộ dạng, coi nhân gia như trò đùa.
Tính toán lại, đằng nào cũng phải dọn.
Thế nhưng tiến độ này thật nhanh quá a!
Cô hôm qua vừa xuyên không, hôm nay liền lĩnh chứng kết hôn, lập tức sẽ cùng đàn ông ngủ chung.
Mẹ cô ở một thế giới khác mà biết được chắc sẽ điên mất.
Đương nhiên mẹ cô ở thế giới này mà biết cũng sẽ điên mất.
Cho nên chuyện kết hôn tạm thời phải giữ bí mật.
Hai người gọi xe trở lại phòng thuê chung.
Thương Đình Triệt đứng ở cửa không có vào nhà.
“Em thu dọn xong thì gọi anh.”
Phương Niệm Dư thật thích cảm giác chừng mực của Thương Đình Triệt.
Cô trước đó cùng người mướn chung thỉnh thoảng liền gặp cảnh bạn cùng phòng dẫn bạn trai mang về phòng trọ, lại còn là loại không đánh tiếng chào hỏi, có đôi khi còn ở lại qua đêm.
Cô rất phản cảm loại hành vi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



