Đợi đến khi họ trở thành vợ chồng, sau này nếu Thương Đình Triệt muốn ở bên nữ chính thì phải trả giá nhiều tiền hơn.
Ly hôn phức tạp hơn chia tay nhiều.
“Anh đợi em mười phút, em đi thay quần áo.”
Cô cúp điện thoại.
Phương Niệm Dư rời giường vệ sinh cá nhân, thay một chiếc váy dệt kim màu trắng, cổ sơ mi, bên ngoài khoác thêm chiếc áo phao màu đen.
Nguyên chủ học chuyên ngành Anh ngữ, thành tích chỉ ở mức trung bình, sau khi tốt nghiệp làm nhân viên kinh doanh tại một công ty ngoại thương chuyên về dụng cụ, phụ trách kết nối với khách hàng nước ngoài.
Cô và nguyên chủ học cùng chuyên ngành, thời đại học đã đạt chứng chỉ Anh ngữ chuyên ngành bậc tám, còn từng tham gia nhiều cuộc thi Anh ngữ và dịch thuật, đạt vô số giải thưởng.
Ngoài ra, cô còn học thêm chuyên ngành máy tính.
Trước khi xuyên sách, cô làm việc tại một tập đoàn internet lớn, lương cao nhưng công việc thực sự rất áp lực.
Cô đã đột tử trong lúc tăng ca.
Sau đó liền xuyên vào cuốn tiểu thuyết truy thê mà mình vừa đọc xong.
Phương Niệm Dư xin quản lý nghỉ nửa ngày, quản lý càm ràm một hồi cuối cùng cũng đồng ý.
Phương Niệm Dư tìm căn cước công dân, cầm điện thoại rồi xuống lầu.
Bước ra khỏi khu dân cư, Phương Niệm Dư nhìn thấy ngay Thương Đình Triệt đang đứng dưới gốc cây.
Vai rộng eo hẹp, vóc dáng cao lớn.
Sơ mi trắng phối cùng quần tây đen, bên ngoài cũng khoác một chiếc áo phao màu đen.
Đơn giản nhưng lại rất thanh tú.
Nhìn vào vô cùng thuận mắt.
Phương Niệm Dư tiến lại gần, có thể ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng trên người anh, mùi hoa nhài.
Thương Đình Triệt nhìn cô thật sâu.
“Đi thôi.”
Trong tay anh còn cầm chiếc túi vải mà tối qua Phương Niệm Dư để quên ở nhà anh.
Phương Niệm Dư đưa tay ra: “Đưa cho em đi.”
Thương Đình Triệt đáp: “Để anh cầm giúp em.”
Phương Niệm Dư nhướng mày.
Hì hì, ra ngoài cũng có người xách túi cho rồi.
Hai người rời khỏi khu chung cư.
Thương Đình Triệt vẫy một chiếc taxi.
Sau khi cả hai ngồi vào trong.
Thương Đình Triệt nói: “Bác tài, đi Cục Dân chính.”
Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên khá cởi mở.
Ông cười hì hì hỏi: “Đi đăng ký kết hôn à?”
Thương Đình Triệt thản nhiên đáp: “Vâng.”
Tài xế taxi: “Chúc mừng hai vị, hôm nay đúng là ngày lành.”
Thương Đình Triệt: “Cảm ơn bác.”
Anh quay đầu nhìn Phương Niệm Dư một cái.
Phương Niệm Dư lại sợ anh hiểu lầm cô không muốn, hay là muốn đổi ý gì đó.
Cô nhoẻn miệng cười với anh.
“Hôm nay em trông có đẹp không?”
Thương Đình Triệt mím môi gật đầu: “Đẹp.”
Phương Niệm Dư: “Hôm nay anh cũng rất bảnh bao.”
Phương Niệm Dư nghĩ thầm đời này mình chỉ kết hôn một lần, tất nhiên phải ăn mặc đẹp một chút.
Sau khi ly hôn với Thương Đình Triệt, cô không định kết hôn nữa.
Trước khi xuyên sách, trong kế hoạch cuộc đời của cô vốn không có mục kết hôn.
Bây giờ xuyên sách trải nghiệm thử một lần cũng không tệ.
Thương Đình Triệt nhìn chằm chằm Phương Niệm Dư một lúc, khóe môi khẽ cong lên.
Chẳng mấy chốc đã đến trước cửa Cục Dân chính.
Hai người xuống xe rồi cùng nhau bước vào.
Họ đến sớm nên hầu như không phải xếp hàng, rất nhanh đã cầm được hai cuốn sổ đỏ trên tay.
Phương Niệm Dư nhìn ảnh cưới, nam tuấn tú nữ xinh đẹp.
Chỉ là có chút không hoàn hảo.
“Thương Đình Triệt, anh không cười kìa.”
Thương Đình Triệt vừa định mở lời.
Phương Niệm Dư xua xua tay: “Thôi bỏ đi, nể tình gương mặt anh đẹp trai thế này, em không chấp nhặt với anh nữa.”
Cô cất ảnh cưới vào trong túi.
Bụng chợt kêu lên một tiếng “rột”.
Phương Niệm Dư ngượng ngùng nhìn Thương Đình Triệt.
Cô ra ngoài vội quá nên chưa ăn sáng.
Thương Đình Triệt nắm lấy tay cô.
“Đi ăn thôi.”
Phương Niệm Dư cứng đờ người, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người.
“Sao thế?” Thương Đình Triệt quay đầu lại.
Phương Niệm Dư lắc đầu.
Trong lòng thầm niệm: Nam thần nắm tay mình! Là nam thần nắm tay mình!
Cạnh Cục Dân chính không có quán ăn, họ đi bộ qua hai ngã tư, tìm thấy một quán ăn sáng trong một con hẻm nhỏ.
Sau khi vào quán, Thương Đình Triệt gọi hai bát hoành thánh, hai cái bánh nướng giòn.
Ngồi xuống xong.
Thương Đình Triệt lấy khăn giấy lau mặt bàn trước mặt Phương Niệm Dư.
Mặt bàn nhỏ không sạch sẽ, bên trên có một lớp dầu mỡ, lau xong chiếc khăn giấy đen sì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



