Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Ta Dựa Làm Ruộng Thay Đổi Số Phận Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Đợi bóng dáng Đậu bà tử khuất dạng đi bẩm báo với Lưu đại nhân - tức quan dịch trạm, nàng mới dám trút ra một hơi dài nhẹ nhõm, một cảm giác đã lãng quên từ bao kiếp trước bất chợt ùa về xâm chiếm lấy nàng.

Là... cái lạnh thấu xương?

Thuở còn tung hoành nơi giới tu chân, thân thể tu sĩ vốn đã tôi luyện để tự điều hòa cùng trời đất, đâu còn biết đến nóng bức hay giá rét. Dù tu vi có thấp kém đến đâu, cũng đã có pháp y hộ thể hay pháp khí trợ lực, nào phải chịu cảnh thời tiết giày vò thế này.

Khi cái lạnh ngấm sâu, tứ chi nàng bắt đầu đông cứng, thân thể như bị băng phong, run rẩy bần bật trong cơn rét mướt. Nàng dần cảm thấy thống khổ, toàn thân đau nhức như ngàn vạn mũi kim châm chích, tay chân tê dại, vừa sưng tấy vừa ngứa ngáy điên cuồng.

Cảm giác khó chịu này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, phải mất một lúc lâu nàng mới sực nhớ ra, đây chẳng phải là nỗi đau đớn do chứng tê cóng sinh ra vào những mùa đông khắc nghiệt ở kiếp trước hay sao?

Nàng thử mấp máy môi niệm khẩu quyết ủ ấm, nhưng đáp lại chỉ là sự tĩnh lặng vô vọng.

Xem ra, nàng đã xuyên đến một thế giới phàm trần, nơi pháp thuật hoàn toàn vô dụng!

Không được, nhất định phải tìm đường sống.

Nàng cố gắng điều khiển ý thức, thử cử động tay chân.

Vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Trong cơn bất lực, nàng dùng ý thức thăm dò nội thể. Hệ thống tu tiên vẫn im lìm, chỉ còn lại hai không gian nhỏ hẹp bằng phẳng. Nhìn những giá kệ cao thấp bên trong, nơi các loại phù chú được phân loại ngăn nắp, nàng không kịp đắn đo suy nghĩ nhiều, thầm niệm "phù ủ ấm". Tức thì, cảm giác như có vật gì đó hiện hữu, nằm gọn trong lòng bàn tay phải.

Chẳng mấy chốc, một luồng hơi ấm dịu dàng từ lòng bàn tay phải lan tỏa dần đến cánh tay, bờ vai, cổ, rồi thấm đẫm toàn thân, bao phủ lên cả đỉnh đầu, tựa như nàng đang được tắm mình dưới ánh nắng xuân ấm áp.

Cơn dễ chịu lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

Khi nàng đang định tìm xem còn loại phù nào hữu dụng nữa không, thì từ bên ngoài nhà lao bỗng vọng lại tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn.

Nghe âm thanh, có vẻ là hai người đang tiến lại, giọng nói của Đậu bà tử xen lẫn trong đó, lải nhải không ngừng: "Lưu đại nhân, ngài mau đến xem, sự việc thật quá đỗi kỳ quái. Ban nãy khi ta đến kiểm tra, rõ ràng Tần tứ thiếu phu nhân đã tắt thở, sao chỉ trong chớp mắt nàng ta lại hồi dương được chứ?"

Hỏng bét rồi!

Bất kể là việc nguyên chủ còn sống, hay việc bị dịch trưởng phát hiện ra nàng - một tù nhân - lại bị bỏ sót tại Thanh Dịch, tình thế đều nan giải vô cùng!

Nếu dịch trưởng Thanh Dịch này lập tức phái người áp giải nàng đuổi theo đoàn lưu đày Tần gia, giữa tiết trời bão tuyết mịt mù thế này, với thân thể tàn tạ như ngọn đèn trước gió của nguyên chủ, e rằng chẳng khác nào bắt nàng đi vào cửa tử.

Phải làm sao cho vẹn toàn bây giờ?

Cố Nhiễm không dám chần chừ, ý thức lập tức mở ngăn kéo đầu tiên dưới bàn sách trong không gian, thò tay vào sờ soạng rồi đóng lại. Nàng tìm sang ngăn khác, lại mở ra, sờ sờ, rồi lại đóng. Mãi đến khi mở ngăn thứ ba, nàng mới lấy ra được một chiếc hà bao bình thường, đổ thứ bên trong ra mặt bàn: là một ít vàng bạc vụn vặt, số lượng không nhiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc