Trước đó nàng đã viết một bức thư nhà nhờ Đậu bà tử gửi về Kinh thành, Lưu dịch trưởng chắc chắn đã kiểm tra qua nội dung. Hẳn ông ta cũng đã biết trong thư nàng tỏ ra hối hận tột cùng, khóc lóc cầu xin Ninh Viễn Hầu vì nàng mà xin hòa ly với Tần Tứ lang. Cho dù nàng không trực tiếp nói với hai vị giải quan này, thì Lưu dịch trưởng cũng sẽ tự mình giải thích ngọn ngành với bọn họ.
Mục đích của nàng là để cho đám giải quan này biết nàng vẫn còn chỗ dựa, hơn nữa còn có khả năng khôi phục tự do trở về Kinh thành hưởng vinh hoa phú quý. Cho dù bọn họ có tin hay không, thì nàng cũng phải bày ra cái dáng vẻ "con ông cháu cha" như vậy để bọn họ kiêng dè dăm ba phần.
Nghị sự đường nằm ngay một bên lối vào của dịch trạm, bất kỳ ai muốn ra vào nơi này đều phải đến đây làm thủ tục văn thư kiểm tra nghiêm ngặt.
Cố Nhiễm bước ra khỏi nghị sự đường, cơn gió lạnh thấu xương lập tức ập đến. Đây là lần đầu tiên nàng được bước chân ra khỏi khu vực nhà lao tăm tối, hít thở bầu không khí trong lành nhưng lạnh lẽo của đất trời. Luồng khí lạnh buốt giá mang theo hơi sương len lỏi qua từng lớp áo, lạnh đến mức khiến hai chân nàng run lên bần bật. Nàng vội vàng co rúm cổ lại, rụt cả người vào sâu trong chiếc áo bông rộng thùng thình để tìm chút hơi ấm.
Nàng rảo bước về phía nhà lao ở góc phía đông, đúng lúc nhìn thấy Lý giải quan dẫn theo mấy thuộc hạ cưỡi ngựa rời khỏi dịch trạm, dáng vẻ vội vã hình như là đi dò đường, Cố Nhiễm cũng không để tâm lắm.
Bên ngoài núi rừng trập trùng đều bị tuyết phủ trắng xóa, một màu trắng tinh khôi nhưng cô liêu. Cảnh tượng tuy đẹp nhưng quá mức khắc nghiệt, nàng thà quay về nhà lao cuộn mình trong chăn ấm còn hơn.
Kết quả là khi đi ngang qua nhà bếp, Đậu bà tử nhìn thấy nàng liền cười tủm tỉm gọi lại.
Thì ra, bắt đầu từ ngày mai Đậu bà tử được nghỉ phép để về nhà ăn Tết, hôm nay bà ta đặc biệt đến báo cho nàng một tiếng.
"Đã là hai mươi sáu tháng chạp rồi sao!" Cố Nhiễm không khỏi khẽ thở dài một tiếng, lòng trĩu nặng. Năm đầu tiên xuyên đến triều Đại Thịnh này, nàng lại phải đón Tết trên con đường lưu đày đầy gian truân.
"Đúng vậy, Cố Nhị Nương, lẽ ra từ ngày Đông chí ta đã có thể về rồi, ở lại đây thêm mấy ngày chẳng qua là vì muốn kiếm thêm chút bạc vụn lo cho gia đình."
Ở triều Đại Thịnh, quy định cứ bốn mươi dặm đặt một dịch trạm, hai mươi dặm đặt một đình. Phía nam Thanh Dịch, thành trấn gần nhất là Tuy huyện, trên đường đi có ba thôn trang rải rác. Đậu bà tử là người Liên Hoa thôn – ngôi làng gần dịch trạm nhất, cho nên bà mới có thể tranh thủ ở lại làm việc trong những ngày tuyết rơi dày đặc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)