Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thôi được!
Cầm hai tờ giấy nợ trong tay, Đậu bà tử mới hài lòng rời đi.
Cố Nhiễm ngồi đó, có chút ngơ ngác.
Ngày đầu tiên xuyên không, mở mắt ra đã mang thân phận tội nhân lưu đày, lại còn gánh trên vai món nợ khổng lồ, cái khởi đầu này quả thực khiến người ta dở khóc dở cười.
Song, trong cái rủi vẫn còn cái may. Chính sức nặng của khoản nợ kia đã dập tắt sát tâm của Đậu bà tử, không những giữ được mạng mà còn đem lại cho nàng vài phần thu hoạch ngoài mong đợi.
Đầu tiên là thái độ của bà ta đã chuyển biến tốt hơn hẳn. Đậu bà tử thậm chí còn chủ động đi tìm thương nhân đã rời trạm dịch, định bụng mời đại phu về khám cho nàng. Đáng tiếc, trạm dịch cách thị trấn Toại huyện gần nhất quá xa, lại thêm tin tức tuyết lớn phong sơn, quan đạo nhiều nơi tắc nghẽn, đến cả thương đoàn cũng bị trì hoãn hành trình. Cố Nhiễm đành phải lùi một bước cầu cái khác, xin Đậu bà tử chút nước nóng để uống, hy vọng dựa vào khả năng tự chữa lành của cơ thể để vượt qua cơn bạo bệnh.
Thứ hai là một tấm chăn mỏng. Thấy nàng co ro không có chăn đệm, Đậu bà tử liền sang gian lao trống đối diện lấy một chiếc chăn mang qua, tuy mỏng manh nhưng cũng đủ che thân.
Thứ ba là một chiếc áo bông, bên trên in rõ chữ "Tù". Chiếc áo này vốn dành cho nam nhân, dù là cỡ nhỏ nhất nhưng khoác lên người Cố Nhiễm vẫn rộng thùng thình, cốt yếu là để giữ ấm.
Cuối cùng là một cái lò sưởi.
Dĩ nhiên, tất cả chỉ là những lời khách sáo chót lưỡi đầu môi. Mục đích chính là để phòng hờ Đậu bà tử lén xem trộm thư, hoặc khi qua tay quan sai kiểm duyệt sẽ không nảy sinh nghi ngờ. Còn về phần người phủ Ninh Viễn Hầu khi nhận được thư sẽ phản ứng ra sao, điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Đến lúc ấy, nàng e rằng đã cao chạy xa bay khỏi Thanh Dịch, cũng chẳng cần phải giao thiệp với Đậu bà tử hay bất kỳ ai ở đây.
Về phần tờ giấy nợ kia, nàng đi rồi, chuyện sau này ai mà biết được chứ?
Cố Nhiễm cẩn thận cất kỹ tờ giấy nợ có đóng dấu ấn tín, trong lòng dửng dưng chẳng chút bận tâm. Viết xong, nàng bỏ thư vào phong bao, bên ngoài đề dòng chữ "Kính thưa Ninh Viễn Hầu gia", ký tên Cố Nhị Nương, sau đó nộp lệ phí rồi mới đưa cho Đậu bà tử.
Đậu bà tử cười híp cả mắt nhận lấy bức thư, tiện tay thu dọn giấy bút thừa. Số văn phòng phẩm này bà ta không mua mà mượn của thư lại trong trạm, chỉ tốn một trăm văn, chín trăm văn còn lại đương nhiên chui tọt vào túi riêng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


