Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng qua đó là chuyện ở kinh thành, quan hệ thực sự giữa phủ Ninh Viễn Hầu và nguyên chủ chỉ có người trong cuộc mới biết. Dịch trạm cách xa kinh thành ngàn dặm, người ngoài chỉ biết một mà không biết hai, tự nhiên sẽ không có nhiều người biết được nguyên chủ và phủ Ninh Viễn Hầu kỳ thực đã ân đoạn nghĩa tuyệt.
Có thể lợi dụng được tin tức thì không cần phải khách sáo.
Lúc này nàng dám giương oai trước mặt Đậu bà tử, cũng chỉ là lợi dụng sự chênh lệch thông tin để giữ mạng mà thôi.
Chỉ mong màn kịch này có thể dập tắt ý đồ giết người cướp của của Đậu bà tử!
Mà Đậu bà tử cũng y lời mang bút mực đến cho Cố Nhiễm. Thế nhưng, lúc đưa giấy và nghiên mực cho nàng, bà ta chợt lên tiếng: "Tần Tứ nương tử, phiền ngươi viết cho ta một tờ giấy nợ trọng thưởng được không?"
Giấy nợ?
Cố Nhiễm giật mình, ngẩng đầu nhìn Đậu bà tử, ánh mắt không thể tin nổi.
"Giấy nợ gì?"
"Chẳng phải ngươi vừa nói, chỉ cần ta gửi thư giúp ngươi, sẽ để nhà mẹ đẻ ngươi trọng thưởng cho ta sao? Lời nói gió bay, ngươi viết cho ta một tờ giấy nợ làm bằng. Đến lúc ngươi hòa ly rồi, muốn gửi một khoản tiền thù lao cho ta cũng được, hay tự mình mang đến cũng được, có tờ giấy nợ này làm bằng chứng, chúng ta mới yên tâm."
Đậu bà tử nhìn Cố Nhiễm, trong lòng cười lạnh.
Hừ, tuy bà già như bà ta chưa từng thấy qua việc đời cao sang, nhưng cực khổ nếm trải còn nhiều hơn Tần Tứ nương tử này. Nhìn nàng dẻo miệng nói như rót mật vào tai, ai biết được có phải là thuận miệng lừa người hay không?
Muốn lừa bà ta? Còn non lắm!
Bắt nàng tự tay viết giấy nợ, đến lúc đó cầm giấy đến cửa đòi bạc, xem nàng còn chối cãi thế nào!
Khóe miệng Cố Nhiễm giật giật.
Không ngờ Đậu bà tử này lại tinh ranh quỷ quái như vậy, xem ra sau này không thể tùy tiện ứng phó qua loa với bà ta được.
Được thôi, muốn viết phiếu khống chứ gì? Nàng viết.
"Vậy, bà bà cho rằng, ta nên thưởng cho người bao nhiêu bạc?"
"Ta không tham lam, cũng không cần nhiều." Đậu bà tử tỉnh bơ nói, "Ngươi cho Lưu đại nhân mười hai lượng bạc, thì cho ta hai mươi lượng là được."
Hừ, thế mà bảo không tham lam.
Trên mặt Cố Nhiễm không lộ vẻ gì, khẽ cười, y lời viết một tờ giấy nợ cho Đậu bà tử.
Nàng vừa viết, Đậu bà tử vừa đọc vanh vách cho nàng biết hộ tịch, tên họ của mình, còn ân cần nhắc nhở: "Phải viết cho kỹ vào đấy. Tuy ta không biết chữ, nhưng lát nữa ta trả bút mực cho Đào chủ bộ, còn phải nhờ ông ấy xem qua xem có viết đúng không, tiện thể nhờ ông ấy làm nhân chứng đóng dấu công ấn của Thanh Dịch chúng ta."
Cố Nhiễm khựng lại.
Đây rõ ràng là đang cảnh cáo mình chớ có viết bậy, đừng tưởng Đậu bà tử này mù chữ mà có thể qua mặt được.
"Ấn dấu vân tay vào đây." Đậu bà tử chỉ vào tờ giấy nợ, ra lệnh.
"Hả?" Cố Nhiễm ngẩn người.
"Chính là ấn ngón tay vào đây, ấn mạnh vào. Đào chủ bộ nhà chúng ta nói, đây mới là bằng chứng thép không thể chối cãi."
Chậc, không ngờ Đậu bà tử đối với chuyện này lại rạch ròi quy trình đến vậy, chắc chắn là học lỏm được ở trạm dịch rồi!
Vì sự an toàn của bản thân, muốn dập tắt ý định giết người của Đậu bà tử, Cố Nhiễm đành ngoan ngoãn dùng ngón trỏ chấm mực ấn lên tờ giấy nợ.
"Được rồi chứ? Đậu bà bà?"
"Giấy nợ này, thường là làm hai bản. Ngươi viết thêm một bản nữa đi, ta đem về đưa Đào chủ bộ công chứng đóng dấu." Đậu bà tử đứng một bên chỉ dạy, tỏ ra rất quen thuộc với loạt quy trình này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


