Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Rất hoang vắng.

Tiêu Mặc cúi đầu nhìn xuống mặt hồ, thấy bóng mình phản chiếu, tóc đã dài ra, thay một bộ cổ trang đen, cậu vốn đã đẹp, tựa như liễu xuân, giữa chân mày thêm một vết ấn hoa sen đỏ rực, tăng thêm vài phần ma đạo yêu dị phong thái.

Hoàn toàn là kiểu ma đầu có thể dựa vào mặt mà mê hoặc lòng người.

Lần đầu tiên thấy mình trong bộ dáng cổ trang, Tiêu Mặc không quen nắm một lọn tóc đen rũ trước ngực.

Hệ thống: "Ngài tiếp theo sẽ phải sống ở đây."

Tiêu Mặc thả lọn tóc ra, nghiêm túc quan sát "nhà" tiếp theo của mình, linh hồn hỏi: "Ta ngủ ở đâu?"

Chỉ có một cái cây, một hồ nước, vậy ngủ dưới cây hay dưới nước?

Hệ thống chỉ đường cho cậu: "Ngài có thể cải tạo môi trường, nhưng quanh Nguyệt Hồ là địa bàn cơ bản của Sở Kinh Lan, xây dựng ở đây thì khi y kiểm tra thức hải sẽ dễ dàng lật đổ đồ đạc của ngài, lúc đó hai người các ngài sẽ tranh giành địa bàn. Phương pháp tốt nhất là bây giờ ngài đi vào hắc vụ, phân chia ranh giới, tạo dựng kết giới để y khó lòng xâm nhập."

"Đừng nói giường chiếu, ngay cả đình đài lầu gác, sông núi biển cả đều tùy ngài xây! Thức hải quan trọng nhất là trí tưởng tượng mà! Ồ nhưng mà đồ hiện đại không thể mang qua, thời đại khác nhau, chúng ta vẫn phải nghiêm túc tuân thủ khoa học."

...Đã tu tiên rồi ngươi còn nói với ta về nghiêm túc tuân thủ khoa học??

Tiêu Mặc vượt qua Nguyệt Hồ, đến rìa hắc vụ, nói thật, hắc vụ cuồn cuộn trông không giống thứ tốt lành gì, nhưng vô hại với cậu, trong lòng Tiêu Mặc không dâng lên sợ hãi, có vẻ thân thể cậu thích nghi với xuyên không và thay đổi thân phận nhanh hơn tâm hồn, dù là tâm ma chung quy cũng có chút thiên phú chủng tộc.

Tiêu Mặc dễ dàng tiến gần hắc vụ, dọn ra một chỗ, không lớn, biến ra một cái giường.

Khung giường đơn giản, nhưng rất rộng rãi, chăn gối đệm là tông màu ấm, độ mềm cứng phù hợp, chắc chắn nằm rất thoải mái.

Giường là giường tốt, nhưng cũng chỉ có một cái giường.

Hệ thống nhìn cái giường đơn, nghĩ trí tưởng tượng của ký chủ không đủ, thử bộc lộ tài năng: "Việc xây dựng ta cũng có thể giúp đỡ, ký chủ."

Tiêu Mặc không quay đầu lại mà từ chối: "Không cần."

Cậu đã lên kế hoạch cho hành trình tương lai, một cái giường là đủ rồi.

Là tâm ma, khi bước vào đây cậu đã tự thông suốt, hiểu rõ một số năng lực của tâm ma, ảnh hưởng bản thể là cơ bản, Tiêu Mặc trong thời gian ngắn rất nhanh hiểu được phải làm sao để liên hệ với Sở Kinh Lan.

Tiêu Mặc đứng dưới ánh trăng.

Hệ thống rất tò mò ký chủ sẽ ra bước đầu tiên thế nào.

Sau đó nó thấy Tiêu Mặc tay nắm hắc vụ, lần đầu tiên đã thành công mở thông ranh giới thức hải.

Hệ thống rất khen ngợi: "Ký chủ lợi hại!"

Trong tiếng kỳ vọng của hệ thống, Tiêu Mặc hạ khí đan điền, thanh âm như chuông lớn, dùng giọng lạnh lẽo như ma quỷ nói: "Sở Kinh Lan... Ta là tâm ma của ngươi."

Hệ thống: Vừa nhìn là biết sẽ nói lời ác nghiệt!

Chỉ cần gây ra dao động cảm xúc cho Sở Kinh Lan, có thể tính là tấn công tinh thần, có thể quy đổi thành điểm, hệ thống lập tức chuẩn bị bảng tính toán ngồi chờ ký chủ phát huy.

Hệ thống ra vẻ đầy mong đợi, lại thấy Tiêu Mặc dứt khoát thu tay, im lặng, quay đầu đi.

...Đi rồi?

Hệ thống: ???

Không phải, tiếp theo thì sao? Lời ác nghiệt đâu? Hết rồi??

Nó nhìn Tiêu Mặc vén hắc vụ, thấy Tiêu Mặc nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

...Hả?

Hệ thống đầy dấu chấm hỏi, đầu đầy mờ mịt: "Ký chủ?"

Tiêu Mặc nhắm mắt an tĩnh nằm: "Ta đã để y nhận ra có tâm ma, nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành. Ngươi có cách nào để ta ngủ vài năm không, khi nào y cần giết ta thì gọi ta dậy, để y giết."

Hệ thống: "..."

Hệ thống mắt trừng miệng há.

Còn có thể làm vậy!?

Ta đã kéo bảng tính toán ra chỉ để ngài cho ta xem một màn này!??

Bất kể hệ thống có lộn xộn thế nào, Tiêu Mặc đã quyết định nằm yên: Đúng vậy, với những nhiệm vụ và người mà cậu không thích, kế hoạch của cậu chỉ là mặc kệ làm con cá muối.

Có người hỏi tại sao Tiêu Mặc không thử thay đổi kết cục của Sở Kinh Lan?

Tiêu Mặc: Tại sao ta phải tốn công vậy?

Trước hết, cậu không tự nguyện xuyên không, thứ hai, Tiêu Mặc và Sở Kinh Lan là người xa lạ.

Nếu Sở Kinh Lan giống như đứa trẻ suýt chết đuối mà Tiêu Mặc từng cứu trước kia, vô tình gặp rắc rối gì đó thì cậu sẽ sẵn lòng ra tay giúp đỡ như một người tốt bụng.

Nhưng Sở Kinh Lan đã suy nghĩ kỹ mà vẫn muốn thay người khác chịu đựng khổ đau thì Tiêu Mặc chọn cách buông bỏ lòng thương hại, tôn trọng số phận của người khác.

Tiêu Mặc không nghĩ mình có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của Sở Kinh Lan, cậu là người tốt nhưng không phải là người tràn đầy lòng nhân ái.

Dù sao hệ thống cũng đã nói quá trình không quan trọng, cậu chỉ cần làm tốt phần mở đầu và kết thúc là đã hoàn thành công việc của mình, điều này thậm chíkhông thể gọi là lách luật.

Là một thiếu niên thường làm thêm để kiếm tiền, Tiêu Mặc có triết lý làm việc của riêng mình.

Tiêu Mặc phát hiện hệ thống đã im lặng từ nãy, cậu mở mắt nhìn từ trên giường, cảnh giác: “Ta không vi phạm quy tắc.”

Hệ thống hoàn toàn chịu thua người chủ này, nếu có hình dạng, có lẽ hệ thống cũng đã mệt mỏi nằm xẹp xuống: “Đúng vậy, ý tưởng của ngài không phạm quy tắc, nhưng kế hoạch làm mỹ nhân ngủ yên của ngài, ta có hai điều muốn nói.”

Tiêu Mặc: “... Ai là mỹ nhân ngủ yên? Ngươi nói đi"

“Thứ nhất, ta không có cách nào để ngài ngủ suốt mấy năm, nếu ngài có thiên phú dị bẩm thì có thể thử."

“Thứ hai." Hệ thống âm u nói: "Câu vừa rồi của ngài vừa rồi bị Sở Kinh Lan cho là ảo giác, y không tin rằng mình đã có tâm ma, do đó nhiệm vụ của ngài chưa hoàn thành."

Tiêu Mặc: "..."

Im lặng, im lặng là cầu của đêm nay.

Một giây, hai giây, ba giây trôi qua, Tiêu Mặc cuối cùng chậm rãi ngồi dậy.

Kế hoạch vừa bắt đầu, đã đứt gánh giữa đường.

Cậu đã nói rõ ràng tựa như phát thanh viên mà cũng bị coi là ảo giác?

Có phải cậu buộc phải hiện thân trước mặt Sở Kinh Lan không?

Sở Kinh Lan dừng kiếm, ngay lập tức tỏa linh lực kiểm tra, gió lướt qua tai, sau khi trúc đổ, bốn phía yên tĩnh, không người, cũng không yêu ma tà ác.

Y nhíu mày, thanh kiếm chĩa xuống đất, giọng nói vừa rồi là y nghe nhầm sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc