Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Nghe hệ thống nói, mặt Tiêu Mặc giật giật, cười nhạt hỏi lại: “Tại sao ta lại không muốn trở về cơ chứ?"

Những cảm xúc chất chứa trong lòng cậu như được mở van tràn ra ào ạt.

“Ta mới mười bảy tuổi, vừa nhận được giấy báo trúng tuyển của trường đại học trọng điểm, có thể đập giấy báo đó vào mặt đám họ hàng kia, nhìn bọn họ kinh ngạc, ghen tị. Nhìn bọn họ tự so sánh bản thân, một đám vô dụng ngoài việc bắt nạt ta khi ta còn nhỏ chẳng làm được gì, chuyện vả mạnh vào mặt bọn họ như vậy, tại sao ta phải bỏ lỡ?”

Khi Tiêu Mặc nói, cậu như thể đã thấy được biểu cảm bị vả mặt của đám người đó, khóe miệng cậu nhếch lên một đường giễu cợt. Hệ thống cười gượng, không ngờ ký chủ lại là người thù dai như vậy, nó lau những giọt mồ hôi không tồn tại, giọng nói thêm phần cẩn thận hơn.

“Nhưng ngài vì cứu một đứa trẻ mà đã chết trong thế giới đó rồi, chúng ta đã kéo ý thức ngài vào không gian hệ thống này.”

Tiếng cười lạnh và giễu cợt của Tiêu Mặc cứng đờ lại trên khóe miệng.

Sau đó, đường viền môi cậu dần dần phẳng ra.

... Thì ra cậu đã chết rồi?

Thật nực cười, cậu tưởng mình đã được cứu, kết quả vẫn là đã chết...

Cảm giác cuối cùng khi bị kéo lên là ảo giác sao? Rõ ràng cậu không cảm thấy quá đau đớn.

Chết khi còn trẻ, nói theo cách mộng mơ là thậm chí còn chưa kịp nở rộ hoàn toàn, con sâu đáng thương là cậu đây vừa mới hoàn thành cú lột xác, còn chưa kịp chiêm ngưỡng biểu cảm bị vả mặt của những kẻ vô dụng kia lại đã chết rồi.

Tiêu Mặc chậm rãi hạ vai xuống, cậu co gối, ôm chặt cánh tay, cúi đầu im lặng.

Tư thế co ro phòng vệ này là biểu hiện của sự thiếu an toàn.

Tiêu Mặc không hối hận khi nhảy xuống nước cứu người, cậu chỉ cảm thấy... trống rỗng, mông lung có lẽ rõ ràng hơn là đau khổ khi cuộc sống của cậu đột ngột kết thúc.

Hơn nữa, cậu cảm thấy cái chết của mình rất kỳ lạ, nhưng rõ ràng ở đây không có chỗ cho cậu kêu oan.

Tiêu Mặc nhấn vào khóe mắt cay xè, không để nước mắt chảy ra, cười khổ: cậu chết rồi, chắc cũng chẳng có mấy người thương tiếc.

Hệ thống thấy Tiêu Mặc u ám, nhanh chóng an ủi: “Nhưng ngài là người được chọn! Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, ngài có thể tái sinh, sống dưới thân phận mới ở tu chân giới, cơ hội tốt biết bao! Hơn nữa, cha mẹ của đứa trẻ ngài đã cứu rất cảm kích ngài, còn chuẩn bị gửi cho ngài một khoản tiền cảm tạ!”

Tiêu Mặc đang lặng lẽ tiêu hóa cảm giác khó chịu trào dâng, nghe đến đây liền cảnh giác ngẩng đầu, đôi mày đẹp nhíu lại: “Ta đã chết, số tiền đó sẽ đến tay ai?"

Nếu là đám họ hàng kia, Tiêu Mặc chắc chắn sẽ lật nắp quan tài, nửa đêm đến đầu giường bọn họ làm ma.

“Không không, số tiền đã được quyên góp cho trại trẻ mồ côi mà ngài từng ở! Đây có lẽ là nơi phù hợp nhất để nhận số tiền này? Nếu ngài không hài lòng, hệ thống chúng ta có thể can thiệp, để số tiền đó đến nơi mà ngài muốn.”

Tiêu Mặc chậm rãi thở ra nỗi buồn bực trong ngực, cậu đã gặp chuyện không thể cưỡng lại, cuộc đời bị buộc phải rẽ hướng, dù có chấp nhận hay không, dù vui hay buồn, cậu đã xuyên không rồi.

Với tính cách của Tiêu Mặc, tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ bản thân, nếu có cơ hội sống tại sao lại không nắm lấy? Dù cậu từ nhỏ đã bị đời dày vò, nhưng Tiêu Mặc bẩm sinh kiên cường, cậu luôn tự nhủ phải sống ra dáng một con người.

Cậu muốn tỏa sáng, muốn rực rỡ, chỉ có sống tốt mới là cách trả thù tốt nhất những kẻ đã bắt nạt cậu, ai muốn thấy cậu thảm hại, cậu càng không để người đó toại nguyện.

Tiêu Mặc nắm chặt cánh tay, đầu ngón tay trắng bệch, lộ ra nội tâm không bình tĩnh. Sau thời gian dài im lặng, cậu khó khăn mở miệng với hệ thống: “Ngươi hãy nói về nhiệm vụ đi.”

Nói ra câu này, nghĩa là cậu cuối cùng đã chấp nhận hiện thực.

Hệ thống rất vui vì sự hợp tác của cậu, giọng nói cũng cao lên vài độ: “Ngài sẽ trở thành tâm ma của Sở Kinh Lan, nhiệm vụ chính là làm cho y nhận thức được sự tồn tại của tâm ma, rồi đợi đến khi thời cơ chín muồi thì bị y giết chết để chứng đạo.”

“Nhiệm vụ phụ là đồng hành cùng y trưởng thành, rèn luyện ý chítâm tính của y, gây ra công kích tinh thần cho y. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngài có thể chuyển thành điểm tích lũy để nâng cao tu vi của bản thân cũng như đổi đồ trong cửa hàng.”

Hệ thống nói rồi mở cửa hàng ra, Tiêu Mặc liếc qua, thấy các loại linh đan diệu dược đến pháp khíbảo vật phong phú, đủ cả.

“Nhưng tu vi của ngài tối đa sẽ không vượt quá Phân Thần, vì ngài phải bị y giết chết ở Phân Thần kỳ.”

Tiêu Mặc hỏi trọng điểm: “Ta bị giết có đau không?”

Hệ thống vội nói: “Không không, ta có thể mở chế độ hoàn toàn miễn đau cho ngài, đảm bảo ngài không cảm thấy đau đớn gì cả!”

Không đau thật sự là quá tốt, Tiêu Mặc cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, dù là lo lắng hay bình tĩnh lại, đầu óc cậu vẫn rất tỉnh táo: “Nhiệm vụ chính và nhiệm vụ phụ có gì khác nhau?"

Hệ thống rất tích cực, có hỏi có đáp: "Nhiệm vụ chính bắt buộc phải làm, nhiệm vụ phụ chỉ cung cấp phương thức để tích điểm, không bắt buộc."

Tiêu Mặc tâm thần vừa động, ý là nhiệm vụ bắt buộc của cậu thực ra chỉ có hai cái?

Cậu rất thông minh, lập tức nảy ra một ý tưởng.

Hệ thống tất nhiên không nhận ra ký chủ đã bắt đầu mưu tính: "Nguyên tác ngài đã đọc qua, nếu có thắc mắc về cốt truyện, có thể tìm ta tra cứu bất cứ lúc nào."

Tiêu Mặc vừa suy nghĩ, vừa hỏi thêm vài câu.

Sau khi Sở Kinh Lan chết, Tiêu Mặc không tiếp tục đọc tiểu thuyết nữa.

Nếu chỉ đơn thuần là đọc một quyển tiểu thuyết, Tiêu Mặc đóng sách lại là có thể không bận tâm, nhưng Sở Kinh Lan bây giờ không còn là nhân vật giấy, sắp tới sẽ chung sống với cậu: hệ thống nói rồi, là tâm ma, Tiêu Mặc phải định cư trong thức hải của Sở Kinh Lan.

Tiêu Mặc lập tức cảm thấy không thoải mái, là một người tuy sống cuộc đời khó khan nhưng vẫn nghiêm túc đối đãi với bản thân và với mọi người, cậu thực sự không thích tính cách của Sở Kinh Lan.

Không chỉ riêng Sở Kinh Lan, thứ lỗi cho Tiêu Mặc nói thẳng, đa số nhân vật chính trong nguyên tác đều rất tệ, hoặc là đang gặp lâm vào cảnh cẩu huyết, hoặc là có xu hướng rơi vào tình huống cẩu huyết.

Tiêu Mặc còn ghét cả nhân vật chính thụ. Cậu ta là một kẻ đào hoa, ăn cả nồi cả bát, tình yêu cậu ta có thể chia nhỏ thành vô số phần. Dù cậu ta yêu nhiều người cùng lúc nhưng vẫn tự cho mình là băng thanh ngọc khiết, yếu đuối đơn thuần.

Cậu ta đúng là kiếp sau của rết tinh, chân đạp n con thuyền phải không?

Một kẻ tồi chỉ lừa người khác thôi, đây còn tự lừa mình nữa!

Biết cốt truyện nguyên tác, lại hiểu nhiệm vụ chính của mình, Tiêu Mặc đã nhanh chóng lập kế hoạch trong đầu.

Hệ thống nói hết những gì cần nói, mang theo Tiêu Mặc cùng dịch chuyển không gian, Tiêu Mặc mở mắt ra, cảnh trắng mờ mịt không còn nữa, thay vào đó là một màn đêm tĩnh mịch.

Hệ thống vui vẻ: "Tèn ten, chào mừng đến với tu chân giới, đây là thức hải của Sở Kinh Lan đó!"

Trên đầu là bầu trời treo một vầng trăng khuyết, Tiêu Mặc xuất hiện dưới một cây cổ thụ khô héo, trước cây là một hồ nước trong suốt, bên trong không có sinh vật, tĩnh lặng như giếng cổ.

Lấy hồ làm trung tâm, bờ chỉ rộng có vài mét đất, ngoài ra đều bị hắc vụ bao phủ, không có cảnh vật nào khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc