Kiều Sâm bước lại gần, dặn cô: “Chuẩn bị đo đi.”
Đôi tay mảnh mai của Lăng Thiên Phàm lướt nhanh trên bảng điều khiển, cơ giáp bắt đầu khởi động, làm theo các lệnh từ thiết bị đo lường. Từng thông số được gửi về bảng điều khiển theo thời gian thực, âm thanh từ máy móc vang lên không ngơi:
“Kiểm tra áp suất... cấp năm... cấp sáu... cấp bảy... chỉ số chịu áp tối đa: 7.8 cấp, đạt chuẩn!”
“Kiểm tra trọng lực... 1.5 lần... 2 lần... 3 lần... chỉ số trọng lực tối đa: 3 lần, đạt chuẩn!”
“Kiểm tra tải trọng...”
Nguyên buổi chiều, cô thực hiện tổng cộng năm mươi tám hạng mục kiểm tra. Đến lúc hoàn thành, Lăng Thiên Phàm mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi. Kiều Sâm nhẹ nhàng khen một câu: “Lần đầu làm mà đã thành thạo đến vậy, đầu óc không tệ đâu.”
Vừa dứt lời, thái độ của đám kỹ sư xung quanh đối với Lăng Thiên Phàm lập tức chuyển sang tôn trọng. Hóa ra đây là lần đầu cô thao tác? Phải biết rằng thiết bị đo lường này bình thường cần ít nhất một tuần huấn luyện mới nắm được, vậy mà cô chỉ trong một buổi sáng đã thuần thục! Trời ơi, Kiều Sâm đào đâu ra được thiên tài thế này vậy?
Lăng Thiên Phàm không biết, cô, thiên tài năm nào, giờ đã bị người ta âm thầm gọi là “quỷ tài”.
Chiều muộn, khi cô đang chuẩn bị rửa tay kết thúc công việc thì Hạ Thần hớt hải chạy vào.
“Thiên Phàm, cô đến xưởng làm việc, sao không nói với tôi một tiếng? Môi trường thế này tệ lắm, cơ thể cô chịu nổi sao?”
Các kỹ sư chưa tan ca thấy cảnh tượng này thì lộ vẻ như bừng tỉnh ngộ, sau đó đều cười ngầm đầy ý tứ.
“Không sao đâu, cơ thể tôi chịu được.” Lăng Thiên Phàm khẽ mỉm cười, trông đầy mệt mỏi: “Xin lỗi anh, hôm nay tôi hơi mệt, không thể luyện cơ giáp cùng anh được.”
“Để tôi đưa cô về!” Ánh mắt cậu thiếu niên thoáng lóe lên vẻ xót xa, một cô gái cao quý, dịu dàng thế này, sao có thể làm mấy công việc tay chân nặng nhọc?
Bóng mây lướt qua trong khoang xe lơ lửng. Hạ Thần lái xe, không kiềm được nhìn sang cô gái bên cạnh, cô đã ngủ thiếp đi vì mệt, hàng mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt trắng ngần như ngọc, tạo thành hai vệt tối mờ, dịu dàng, xinh đẹp đến lặng người.
Anh càng nhìn càng cảm thấy không thể hiểu nổi cô. Rõ ràng xuất thân ưu việt, từng cử chỉ đều toát lên khí chất cao sang; cô cũng chẳng thiếu tiền, cách ăn mặc, dùng đồ đều rất tinh tế; cô am hiểu cơ giáp, điều khiển kỹ thuật cao đâu ra đấy; đôi chân tàn phế, nhưng trong cô không hề có chút mặc cảm, xót thân hay than vãn nào... Tóm lại, toàn thân cô đều phủ một lớp sương mù khó lòng nhìn thấu.
Khi Lăng Thiên Phàm tỉnh lại, mặt trời đã lặn. Xe lơ lửng đang yên lặng đỗ lại, trong ánh chạng vạng mờ tối, đôi mắt thiếu niên sáng lấp lánh. Khuôn mặt anh ở rất gần cô, như đang quan sát, lại như đang muốn làm điều gì đó.
“Anh đứng gần quá rồi đấy.” Cô khẽ nhắc anh một tiếng.
Hạ Thần không ngờ cô lại đột nhiên tỉnh lại, giật mình thót lên, lập tức rụt đầu về, mặt đỏ bừng vì ngượng.
“Đến nhà rồi à?” Lăng Thiên Phàm nhìn ra ngoài xe, đúng là cổng nhà cô.
“Ừ.”
“Phiền anh mở cửa giúp tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)