Kiều Sâm hất cằm đắc ý: “Nghe thấy chưa, người ta tình nguyện làm không công đấy!”
“Cái này thì...” Hạ Mẫn có hơi áy náy: “Vậy thế này đi, tôi đúng là không trả được lương, nhưng có thể lo bữa trưa.” Cô lấy ra một chiếc thẻ từ trong ngăn kéo, đưa cho Lăng Thiên Phàm: “Đây là thẻ ăn, ngoài bữa trưa còn bao cả cơm tăng ca và cà phê nữa.”
“Cảm ơn cô.” Lăng Thiên Phàm nhận lấy.
Sau khi điền thêm một vài biểu mẫu và hoàn tất thủ tục nhận việc, Lăng Thiên Phàm theo Kiều Sâm đến nơi làm việc, một xưởng lớn ngập mùi dầu máy và tiếng kim loại va đập. Bên trong đặt đầy các bộ cơ giáp công nghiệp chưa hoàn thiện, mười mấy kỹ sư đang vây quanh các cơ giáp bận rộn làm việc.
Kiều Sâm đưa cho Lăng Thiên Phàm một chiếc mũ bảo hộ: “Cẩn thận đó, đừng để bị cái gì rơi trúng đầu.”
Lăng Thiên Phàm vừa quan sát cảnh bên trong, vừa âm thầm thở phào, may mà hôm nay cô đã chuẩn bị trước, mặc bộ đồ tiện cho làm việc và không ngại bẩn.
“Mọi người lại đây một chút!” Kiều Sâm hô to, gọi mọi người tập hợp lại giới thiệu thành viên mới: “Đây là Vân Thiên Phàm, trợ lý mới của tôi.”
Toàn là đàn ông chuyên làm việc chân tay, ai nấy đều trợn mắt nhìn cô gái tật nguyền ngồi trên xe lăn, cố gắng tiêu hóa thông tin vừa nghe được.
“Thuê kiểu người này làm gì, có làm nổi việc không?”
“Trưởng kỹ sư Kiều kén chọn vậy mà cũng đồng ý để cô ta làm trợ lý à?”
...
Những tiếng nghi ngờ vang lên khe khẽ, Lăng Thiên Phàm chẳng hề để tâm. Khuyết tật, vô dụng... Những lời này cô nghe đến mức quá quen thuộc rồi. Cô sẽ dùng sự thật để chứng minh ngoài việc đôi chân không thể đi lại, thì cả đôi tay và bộ óc của cô chẳng thua kém bất kỳ ai.
Kiều Sâm dẫn cô đến trước một thiết bị lớn, giao nhiệm vụ: “Trước tiên cô hãy làm quen với máy móc đi, cái này dùng để đo các thông số của cơ giáp. Chiều nay có một đợt đo thử, giao cho cô phụ trách.”
Nói xong một câu đơn giản thế thôi, Kiều Sâm đã quay người rời đi. Lăng Thiên Phàm không dám lãng phí một giây, lập tức mở menu hướng dẫn, đọc từng mục một cách cẩn thận.
Cô nằm rạp trên bàn điều khiển của thiết bị, vừa ăn xong chiếc sandwich đơn giản cho bữa trưa, còn chưa kịp lau miệng thì một bộ cơ giáp nửa thành phẩm khổng lồ đã được đẩy đến trước mặt.
Cô điều khiển xe lăn, nối từng sợi dây từ cơ giáp sang thiết bị đo. Phải thừa nhận việc này với cô cũng không dễ dàng gì. Vài kỹ sư đứng bên cạnh hóng chuyện, chờ cô lên tiếng cầu cứu, nhưng thứ họ thấy chỉ là hình ảnh cô gái im lặng nỗ lực hết sức.
Có nhiều việc, chỉ cần nói một câu “làm ơn giúp một tay” là có thể giải quyết dễ dàng. Nhưng Lăng Thiên Phàm không có thói quen đó, cô thà tự mình vất vả hoàn thành cũng không muốn mở miệng nhờ vả.
Dần dần, ánh mắt của đám kỹ sư nhìn cô cũng thay đổi. Khi cô hoàn tất sợi cáp cuối cùng, điều khiển xe lăn trở về bàn điều khiển, thì sự khinh thường trong mắt đám người kia đã biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)