Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Đoạn Hinh Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện tiếp theo không liên quan đến họ, cẩm y vệ ra tay xử lý. Bắt hết bọn chúng, Đoạn Lăng không để ý đến tiếng chửi rủa của chúng, vẫn bình tĩnh ra lệnh áp giải chúng về Chiếu Ngục.

Sắp xếp xong mọi việc, hắn đi đến góc khuất, sai người tìm Đoạn Hinh Ninh qua đó.

Đoạn Hinh Ninh từ nhỏ đã kính trọng huynh trưởng, hiếm khi cãi lời. Nàng vỗ vai Lâm Thính, nhỏ giọng: “Muội ở đây đợi ta.”

Lâm Thính ngồi trên chiếc ghế còn sót lại của Nam Sơn Các chờ Đoạn Hinh Ninh, Hạ Tử Mặc vẫn chưa đi, dựa tường, nghiêng đầu đánh giá nàng, cười lộ hàm răng trắng, tự nhiên như ruồi nói: “Tại hạ là Hạ Tử Mặc.”

Thật ra Lâm Thính gặp Hạ Tử Mặc khá ngượng, nàng xem hết nguyên tác mới xuyên sách, coi như chứng kiến những chuyện Hạ Tử Mặc và Đoạn Hinh Ninh đã làm, tình tiết nào xuất hiện nhiều nhất trong truyện?

Chính là đủ loại chuyện phòng the.

Lâm Thính che giấu bằng cách ho khan vài tiếng.

Hạ Tử Mặc mân mê ngọc bội bên hông, liếc mắt sang phía Đoạn Hinh Ninh, như vô tình hỏi: "Nàng và Tam cô nương nhà họ Đoạn rất thân thiết sao?"

"Cũng tạm."

Lâm Thính lúc này cũng nhìn về phía Đoạn Hinh Ninh, nhưng nàng nhìn không phải nàng ấy, mà là Đoạn Lăng đang đứng trước mặt nàng ấy. Âm thanh hệ thống vừa rồi, chẳng lẽ là ảo giác khi gặp nguy hiểm? Lâm Thính rối bời nghĩ, có phải vì nàng đã khôi phục ý thức, không đi theo cốt truyện nữ phụ nữa nên hệ thống mới hiện ra để khống chế nàng?

Nhiệm vụ còn liên quan đến Đoạn Lăng... Quan hệ của nàng và hắn không tốt, có thể nói là rất tệ. Trước khi thức tỉnh, Lâm Thính vẫn luôn đi theo cốt truyện gốc, thường xuyên đối đầu với hắn, hãm hại Đoạn Hinh Ninh.

Mà Đoạn Lăng mỗi lần đều nhìn thấu được âm mưu của nàng, phản đòn lại.

Có một khoảng thời gian, Đoạn Lăng bảo Đoạn Hinh Ninh tránh xa Lâm Thính, nhưng Đoạn Hinh Ninh vẫn ngây ngô đến bên nàng, tin tưởng nàng hết lòng. Tóm lại, Lâm Thính đã đắc tội Đoạn Lăng đến cùng cực.

Trong quyển tiểu thuyết cấm này, chỉ có Đoạn Lăng cuối cùng không cưới vợ, cũng chẳng được hưởng chút tình cảm nào, đều là "công lao" của Lâm Thính. Nàng cố ý phá hoại, làm những chuyện khiến hắn chán ghét, chỉ là phần lớn đều hại người mà chẳng lợi mình.

Tệ hơn là nàng còn tự cho mình là thông minh.

Thực ra từ hai năm trước, sau khi thức tỉnh, Lâm Thính đã cố ý vô tình tránh né Đoạn Lăng. Nàng hiểu rõ thủ đoạn của Cẩm Y Vệ, nếu tiếp tục làm càn, e rằng sẽ mất mạng. Hơn nữa những chuyện trước kia đều không phải bản ý của nàng.

Giờ không thể tránh nữa rồi, vì nhiệm vụ hệ thống, nàng cần phải đối mặt với Đoạn Lăng.

Là một nữ phụ xuyên sách chỉ muốn kinh doanh kiếm tiền, hưởng thụ cuộc sống, Lâm Thính cảm thấy sụp đổ, hy vọng việc hệ thống xuất hiện chỉ là giả.

Có lẽ ánh mắt Lâm Thính quá lộ liễu, Đoạn Lăng vốn giỏi quan sát xung quanh, đã cảm nhận được, quay đầu lại. Hai ánh mắt không chút cảm xúc giao nhau giữa không trung, không ai chịu thu hồi trước.

Ánh mắt Đoạn Lăng cũng giống như dung mạo của hắn, ôn hòa, không mang theo chút công kích nào. Hắn không để lộ hỷ lộ ái ố, tựa như một pho tượng ngọc được điêu khắc tỉ mỉ.

Thanh Tú Xuân đao vừa bị ném ra lúc nào đã trở lại trong tay hắn, trên mũi đao còn vương vết máu.

Lâm Thính khẽ chớp mắt.

Đoạn Hinh Ninh cúi đầu, khi nãy không phát hiện ra có người bám theo bọn họ. Có lẽ là do xe ngựa xuất phủ quá phô trương, mới dẫn đến tai họa, vội vàng nhận lỗi: "Muội không nên khoa trương xuất phủ, để kẻ gian có cơ hội thừa cơ."

Đoạn Lăng không nhìn Lâm Thính nữa, khẽ cười: "Là lỗi của bọn chúng, muội không cần tự trách."

Đoạn Hinh Ninh nhìn nụ cười của hắn, trong lòng xao xuyến. Nhị ca nàng thật đẹp. Chỉ là Hinh Ninh không hiểu sao hắn lại vào Cẩm Y Vệ, chẳng phải tiêu chuẩn tuyển chọn Cẩm Y Vệ là những người cường tráng sao?

Tuy thân hình hắn không gầy yếu nhưng ở trong phủ lại rất hòa nhã, thư sinh. Chưa từng lấy thân phận ra áp chế người khác, nhìn thế nào cũng không giống người ở Cẩm Y Vệ. Nàng nghĩ ngợi, tâm tư lại bay bổng lên tận trời xanh.

Đoạn Lăng lau vết máu trên mũi đao, tra đao vào vỏ, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của nàng ấy: "Về thôi."

"Huynh không về phủ cùng muội sao?"

Đoạn Lăng bước ra ngoài: "Còn chút công vụ cần xử lý, tối nay có lẽ ta không về phủ, muội về chuyển lời cho phụ mẫu giúp ta."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc