Lưỡi dao kề cổ khiến Lâm Thính không dám thở mạnh, lần đầu tiên cảm thấy cái chết gần kề đến vậy. Tiền còn chưa kiếm đủ, cũng chưa kịp tiêu, nàng không thể chết một cách dễ dàng như thế.
Nhưng nàng không được hoảng loạn, hoảng loạn cũng chẳng giải quyết được gì, phải nghĩ cách sống sót.
Lâm Thính cố gắng giữ bình tĩnh.
Bất ngờ, một giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Kích hoạt nhiệm vụ nữ phụ ác độc, yêu cầu ký chủ tỏ tình với Đoạn Lăng, thời hạn mười ngày. Thất bại, xóa sổ."
Trong nguyên tác, logic của nữ phụ ác độc là: Ta tỏ tình với ngươi, cho ngươi chết vì ghê tởm.
Cái gì?
Lâm Thính vừa kinh ngạc vì sự xuất hiện của hệ thống, vừa kinh hãi vì nhiệm vụ này.
Nàng cảm thấy khó thở.
Nhưng cơn nguy khốn trước mắt khiến Lâm Thính không còn tâm trí nào nghĩ đến nhiệm vụ bất ngờ ập tới.
Chính lúc này, Đoạn Lăng giật lấy cung tên từ thuộc hạ, giương cung lên.
Mũi tên lạnh lẽo “vút” một tiếng xé gió bay ra, xuyên qua khuyên tai hình trăng khuyết dưới tai Lâm Thính, ghim thẳng vào vai tên cầm đao.
Mũi tên sắt ghim sâu vào da thịt, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay kìm kẹp Lâm Thính theo đó buông lỏng.
Lâm Thính không chờ người tới cứu, chớp thời cơ, vung tay đánh mạnh về phía sau, đẩy hắn ra rồi nhảy xuống cầu thang. Nàng đã tính toán trước, độ cao này cùng lắm chỉ bị thương nhẹ, mạng sống vẫn quan trọng hơn.
Còn người còn của.
Nam Sơn Các lúc này hỗn loạn vô cùng, bàn ghế ngổn ngang. Lâm Thính may mắn ngã xuống tấm thảm trải trước cửa tửu lâu, lăn vài vòng, không bị thương nặng, cũng không quá đau đớn.
Nàng nhanh chóng đứng dậy.
Một vạt áo hồng lọt vào tầm mắt Lâm Thính. Trên lầu, Đoạn Hinh Ninh hai tay bị trói, mái tóc rối bời hơn cả nàng, khóc như mưa nhưng không dám lên tiếng bị đẩy về phía trước.
Đây là một chuyện nan giải, Đoạn Hinh Ninh vẫn còn trong tay chúng.
Bọn chúng nhận nhầm Lâm Thính là “Đoạn Hinh Ninh”, nhưng cũng không buông tha cho Đoạn Hinh Ninh thật, sợ xảy ra sơ suất nên áp giải nàng ấy đi phía sau, dùng Lâm Thính làm lá chắn mở đường.
Hôm nay Đoạn Hinh Ninh cùng Lâm Thính ra ngoài, nếu nàng ấy gặp chuyện, Lâm Thính cũng khó thoát khỏi liên quan, dù thế nào cũng phải nghĩ cách cứu người.
Chưa kịp hành động, trong đám đông chưa kịp giải tán bỗng nhiên nổi lên một trận xôn xao.
Một người từ trên lầu nhảy xuống, tung chân đá bay thanh đao kề cổ Đoạn Hinh Ninh, ôm nàng ấy vào lòng, kéo lấy dải lụa đang buông xuống giữa không trung, đáp xuống đất nhẹ nhàng như mây.
Đoạn Hinh Ninh mở to mắt, hai tay vô thức bám chặt lấy hắn, cảm giác như một giấc mơ nhưng mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí lại chứng minh tất cả là thật. Nàng ấy buột miệng: “Hạ thế tử.”
Hai người bình yên đáp xuống đất.
Hạ Tử Mặc buông Đoạn Hinh Ninh ra, khóe mắt đào hoa cong lên, cười nói: “Vừa rồi mạo phạm.”
Ánh mắt nàng phản chiếu bóng hình hắn.
Hắn dung mạo tuấn tú, giữa trán điểm một nốt chu sa. Tóc đen như mực, đầu đội ngọc quan, thân mặc trường bào lam tím cổ tròn, kim tuyến thêu trên tay áo rộng rãi vô cùng sang trọng, thắt đai lưng đính ngọc, khí chất bất phàm, rõ ràng là con nhà quyền quý.
Đoạn Hinh Ninh nhìn Hạ Tử Mặc, khuôn mặt ửng đỏ, rất nhanh nhớ lại nguy hiểm vừa trải qua, sợ hãi đến run người.
Nàng cúi đầu: “Không sao.”
Chuyện vừa rồi gây náo động rất lớn, Hạ Tử Mặc ở ngay gian phòng bên cạnh lập tức nhận ra, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ vì đối phương bắt giữ hai người, dễ xảy ra bất trắc.
Vì vậy, Hạ Tử Mặc phối hợp với Đoạn Lăng, tranh thủ thời gian cứu người, xem như khá ăn ý.
Chỉ là Hạ Tử Mặc không ngờ cô gái bị bắt kia lại gan dạ đến vậy, bất chấp tất cả nhảy xuống cầu thang, trang phục giống tiểu thư khuê các kinh thành, nhưng hành động lại không giống chút nào.
Hắn nghiêng đầu nhìn Đoạn Hinh Ninh.
Lâm Thính giữ đúng bổn phận của nữ phụ, lặng lẽ nhìn diễn biến tình tiết thúc đẩy tình cảm nam nữ chính, thấy Hạ Tử Mặc nhìn qua, nàng không phản ứng, ngoan ngoãn đứng tại chỗ.
May mà Đoạn Hinh Ninh không quá trọng sắc khinh bạn, vẫn nhớ đến sự tồn tại của bằng hữu tốt là nàng, được mấy cẩm y vệ hộ tống chạy tới tìm nàng. Lâm Thính cảm thấy an ủi, xem như không uổng công kết giao bằng hữu.
Đoạn Hinh Ninh nắm tay Lâm Thính, vẻ mặt lo lắng: “Muội có bị thương không?”
“Không.” Lâm Thính xoay xoay cổ tay bị va vào tấm gỗ lúc rơi xuống, không chảy máu. Ông trời phù hộ, nàng nhặt lại được một mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




