Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Nghiên Nghiên không biết Trần Khê đã nhìn thấu được cốt truyện trong tiểu thuyết, đương nhiên là cô ấy không tin nhưng cũng không khóc nữa.
Thực ra, cô ấy rất ít khi khóc. Tám năm qua, nước mắt của cô ấy đã cạn khô rồi.
“Lần này thật sự phải khiến cô chê cười rồi.”
Cô ấy lau nước mắt, gượng cười.
Trần Khê cũng cười, nụ cười dịu dàng và bao dung: “Ai cũng có lúc yếu đuối mà. Tô Nghiên Nghiên, đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn.”
Nói rồi, cô chợt nhớ ra trong ngăn kéo có kẹo, bèn lấy ra đưa cho cô ấy: “Kẹo sữa Bạch Thố, rất ngọt đó. Cô thử một viên không?”
Tô Nghiên Nghiên lắc đầu, từ chối khéo: “Thôi. Tôi đánh răng rồi.”
Cô ấy đã lớn thế này rồi, từ lâu đã không còn thích ăn kẹo nữa.
Trần Khê nghe vậy bèn bóc kẹo ra, tự ăn. Ăn xong, cô vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt, sau đó định trải giường ra ngủ nhưng không ngờ là Tô Nghiên Nghiên đã trải giường sẵn rồi.
Cô ấy nằm trong chăn, ôm con gấu bông màu hồng, nụ cười có phần chân thật hơn: “Lâu lắm rồi tôi chưa ngủ cùng ai. Cũng vui thật đấy. Cô cũng lên đây ngủ đi.”
Lần cuối cùng ngủ chung với ai đó là từ hồi đại học.
Chớp mắt đã bốn năm trôi qua rồi.
Trần Khê gật đầu, lên giường nằm xuống cạnh cô ấy.
Tô Nghiên Nghiên cảm thấy Trần Khê biết rất nhiều chuyện của mình, cô ấy không nhịn được mà tò mò hỏi: “Còn cô thì sao? Bạn trai hiện tại là mối tình đầu của cô à?”
Trần Khê thành thật đáp: “Không phải. Chúng tôi quen nhau qua mai mối thôi.”
Còn với Lưu Lôi thì càng không phải là thích.
Nhưng cha mẹ cô lại thích anh ta.
Tô Nghiên Nghiên không biết rõ câu chuyện bên trong, gật đầu nói: “Mai mối cũng tốt, bớt đi nhiều đường lòng vòng. Tình đầu ấy à, chẳng có mấy ai đến được với nhau đâu.”
Trần Khê yên lặng lắng nghe, không bình luận gì.
Tô Nghiên Nghiên lại hỏi: “Khi nào hai người kết hôn?”
Trần Khê ngừng một lát rồi vẫn nói thật: “Không kết hôn nữa. Không hợp nhau.”
Tô Nghiên Nghiên nghe vậy thì vô cùng tò mò: “Sao lại không hợp?”
Trần Khê kể lại chuyện Lưu Lôi thường xuyên vay tiền cô nhưng không trả.
Tô Nghiên Nghiên nghe xong, cô ấy tỏ thái độ tức giận: “Anh ta quá bủn xỉn rồi! Sao có thể đi vay tiền bạn gái chứ? Loại đàn ông keo kiệt như vậy không thể lấy được, trong mắt họ chỉ có tiền và bản thân thôi.”
Đúng vậy.
Sau khi cưới, cô cũng chưa từng thấy tiền của anh ta. Anh ta giữ chặt tiền trong tay, nói thì hay lắm, nào là để dành mua xe đẹp, đổi nhà lớn để cô có một cuộc sống tốt hơn. Rồi đến khi có điều kiện thì cô lại bị vứt đi như một miếng nùi giẻ rách rưới.
“Cô thấy đó, đến cô còn hiểu đạo lý đến như vậy.”
Trần Khê nhân cơ hội khuyên nhủ cô ấy: “Đàn ông bình thường phần lớn đều như vậy. Không phải họ đối xử tốt với cô, mà là họ không có khả năng đối xử tốt với người khác. Một khi bọn họ có tiền, dù cô tốt đến đâu, họ vẫn sẽ có mới nới cũ. Đàn ông đa phần bạc tình, phụ nữ nên lý trí hơn nữa, có thể yêu sâu đậm nhưng đừng đắm chìm. Người cô nên yêu nhất là chính bản thân mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
