Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Nghiên Nghiên ở tạm chỗ Trần Khê, cô ấy không muốn gây phiền phức cho cô nên lấy hết can đảm, tự ra mở cửa.
Thật không ngờ rằng, người đến lại là trợ lý của Tạ Trừng, Đổng Phi.
Đổng Phi chính là chàng trai trẻ đã gửi hoa đến ngày hôm trước.
“Cô Tô, tổng giám đốc Tạ bảo tôi đến đón cô.”
Đổng Phi hơi cúi người, giọng nói vẫn vô cùng khiêm nhường.
Nhìn thấy Đổng Phi, Tô Nghiên Nghiên thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng cảm thấy có chút chán nản thất vọng: Anh không tự đến có lẽ vì thấy không cần thiết chăng. Anh coi cô ấy là gì chứ? Một trợ lý đã đủ đối phó với cô ấy rồi. Có lẽ trong mắt anh, cô ấy chẳng đáng giá như vậy, không xứng đáng để anh tốn thời gian. Giống như hôm đó ở khách sạn, cô vốn không chịu nổi sự cuồng nhiệt của anh, vậy mà anh vẫn cứ làm hết lần này tới lần khác không biết thỏa mãn, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của cô ấy. Vậy thì sao cô ấy phải quay về bên anh? Tại sao phải để sự chà đạp và sự coi thường đó được lặp lại chứ?
“Anh Đổng, tối hôm nay tôi sẽ ngủ ở đây. Anh về đi, tôi sẽ nói rõ với anh ta.”
Tô Nghiên Nghiên đóng cửa lại, gọi điện cho Tạ Trừng, nói với giọng điệu khó nghe: “Tạ Trừng, đủ rồi đấy, tôi không có quyền riêng tư của mình sao? Đừng ép tôi báo cảnh sát!”
Ngày đó ở khách sạn, đáng lẽ cô ấy nên báo cảnh sát rồi!
“Chúng ta đã kết thúc rồi, kết thúc từ tám năm trước rồi. Tôi không còn yêu anh nữa, nếu anh còn tiếp tục, tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi nhất định sẽ báo cảnh sát đấy!”
Trần Khê vẫn ngồi yên trên ghế ăn trái cây. Cô dễ dàng nhìn ra sự giằng co giữa hoang mang, bối rối và đau khổ trong lòng Tô Nghiên Nghiên.
Cô biết mình nên nói gì đó, cũng biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tạ Trừng sẽ giăng bẫy cha của Tô Nghiên Nghiên, khiến ông ta dính vào cờ bạc, nợ nần chồng chất, buộc cô ấy phải đến cầu xin anh.
Trần Khê biết tất cả nhưng không thể làm gì được, cô chỉ là một người qua đường nhỏ bé, đối diện với tương lai của mình còn lo chưa xong.
“Tôi thật vô dụng.” Hai mắt Tô Nghiên Nghiên đỏ hoe, cười khổ nói.
Trần Khê hiểu ẩn ý trong lời nói của cô ấy: Tô Nghiên Nghiên vẫn còn yêu Tạ Trừng. Cô ấy cảm thấy bản thân thật rẻ mạt đáng khinh, dù tự nhận rằng không còn yêu, tự nhủ rằng mình đã bình tâm trước anh nhưng chỉ cần một câu nói, một hành động của anh lại khiến lòng cô ấy dậy sóng.
Luôn có một người như thế, chỉ cần người ấy xuất hiện là như cơn bão vừa quét qua, tàn phá mọi thứ, để lại sự hoang tàn.
“Đừng nói bản thân như vậy.”
Trần Khê đi đến, khẽ vỗ vai cô ấy, an ủi: “Cô chỉ đang yêu một người thôi, yêu không có gì sai hết.”
Lời nói ấy khiến Tô Nghiên Nghiên rơi nước mắt, những giọt nước mắt rơi xuống như thể không có điểm dừng. Cô ấy khóc rất lâu, cố kìm nén âm thanh như một con vật nhỏ bé bất lực.
Trần Khê nhìn cô ấy, do dự một lát rồi ôm cô ấy vào lòng, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng vừa thì thầm: “Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Thật đấy Tô Nghiên Nghiên, cô sẽ được đón ánh nắng sau cơn mưa nhanh thôi, được nếm trái ngọt sau những khổ đau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
