Dạo gần đây, Tống Tiểu Cẩu cảm thấy chị gái mình thay đổi rất nhiều. Mỗi khi nhìn cậu thì ánh mắt chị gái thật dịu dàng, còn hay nắm tay cậu nữa.
Cậu rất thích người chị như thế này.
Tống Minh Lan đưa tay xoa đầu Tống Tiểu Cẩu. Thật ra, cô không có sức đề kháng với trẻ con, đặc biệt khi đó là em trai ruột của thân xác này.
Trong sách, nhân vật này chỉ là một người em trai thầm lặng luôn đứng bên ngoài cuộc sống của Tống Minh Lan. Sau khi cô bị bạo hành đến chết, Tống Tiểu Cẩu đã đứng lên đòi lại công bằng cho chị, nhưng lại bị Ngô Nhị Ngưu đâm ba nhát chết ngay tại chỗ.
Lúc đó, em trai cô mới chỉ 13 tuổi.
Tống Minh Lan nghĩ đến đây mà hừ lạnh trong lòng, đúng là tác giả chẳng hiểu gì về thực tế.
Bốn người lại không đánh lại nổi một tên Ngô Nhị Ngưu?
Dù chỉ một mình Tống Đại Cường thôi thì cái tên Ngô Nhị Ngưu lười biếng kia cũng chẳng phải là đối thủ.
Thôi bỏ đi, càng nghĩ càng tức.
Thôn Kim Trúc nằm dưới chân núi, nên từ nhà đến chân núi cũng không xa.
Trên đường đi, ngoài mấy người nhà cô thì còn có nhiều người dân khác cũng đang lên núi.
Trong tương lai, thôn Kim Trúc sẽ nằm ở vị trí chẳng thuộc miền Nam mà cũng chẳng thuộc miền Bắc, thật sự là một nơi chẳng đâu vào đâu.
Mặc dù mùa đông lạnh đến bất thường, lại còn có tuyết rơi dày, nhưng trong thôn không có hệ thống sưởi ấm.
Vì thế, sau vụ thu hoạch, dân làng thường lên núi nhặt củi khô về sưởi ấm.
Ngược lại, trong sách có nhắc đến việc Lãnh Thúy Anh khi đến thôn Kim Trúc làm thanh niên tri thức đã dựa vào việc lên núi hái thảo dược để cải thiện cuộc sống.
Từ ký ức của thân thể này, Tống Minh Lan biết trên núi này có loại nấm linh chi đen. Người trong làng thấy màu sắc đen thui của nó liền nhặt về định nấu ăn nhưng cuối cùng nồi bị nhuộm đen, mà khi ăn lại thấy khô và đắng, thế là chẳng ai thèm hái nữa.
Lãnh Thúy Anh cũng không có đủ kiến thức để nhận ra đây là nấm linh chi đen, và tác giả cũng không viết gì thêm về loại dược liệu này.
Vậy là nấm linh chi đen cứ thế mọc trên núi, chẳng ai phát hiện ra nó là loại thảo dược quý hiếm.
Loại linh chi này là đặc sản của vùng phía Bắc, thường mọc ở những nơi có khí hậu cực lạnh. Còn khu vực trung gian này thì rất ít người biết đến.
Khi Tống Minh Lan còn ở nhà cậu mợ, lúc mợ sinh em họ đã được người nhà mẹ đẻ tặng một cây nấm linh chi đen, cô nghe nói cây nấm đó có giá trị lên tới mấy trăm đồng.
Dù thời điểm đó đã sau năm 2000, nhưng cô nghĩ, ngay bây giờ loại nấm này cũng có giá trị đáng kể.
Dù sao, đây vẫn là một loại thảo dược quý hiếm.
Nhưng Tống Minh Lan đã tìm quanh một lượt mà chẳng thấy bóng dáng của cây nấm linh chi đen nào. Cô không thể công khai việc này, nếu không sẽ chẳng còn cơ hội cho cô tìm thấy nữa, đành phải tự mình kiên nhẫn lùng sục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

