Tống Minh Lan vỗ má, quyết định nghỉ ngơi thêm vài ngày, dù sao cơ thể cô vừa bị thương, cần phải dưỡng cho khỏi hẳn.
Mấy ngày tới, cô ngồi ở sân nhà, mỗi khi có người đi qua, cô liền dựa vào trí nhớ và ngọt ngào chào hỏi họ.
Không ít người trong thôn cảm thấy thương cho Tống Minh Lan. Nhờ vậy mà qua vài lần hỏi han, cô đã biết được một số thông tin. Triệu Hoa đã được chuyển lên bệnh viện thành phố nơi Triệu Kiến Quốc đang làm việc. Vì là người nhà quân nhân nên bệnh viện đã cố gắng hết sức cứu lấy tử cung của cô ta.
Nhưng việc mang thai sau này sẽ rất khó khăn.
Tống Minh Lan nghe kết quả này cũng không ngạc nhiên, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ lo sợ, uất ức và buồn bã.
Vốn dĩ đôi mắt của cô đã đượm buồn, giờ thì cả thôn đều nói rằng Triệu Hoa có lòng dạ độc ác nên đây chính là báo ứng.
Khi Tống Minh Lan hết hẳn kỳ kinh nguyệt, cô bắt đầu tìm cách làm nũng với bà nội Tống để có thể ra ngoài.
Mấy ngày nay cô được ăn trứng gà, còn những người khác chỉ ăn bánh ngô cứng. Dù cô nói gì thì bà nội Tống vẫn khăng khăng nói rằng khẩu phần của cô vốn dĩ đã không giống mọi người. Thân thể của Tống Minh Lan quý giá, là mệnh phượng hoàng.
Cô thật sự muốn kiếm tiền, đây là việc không thể trì hoãn!
“Bà ơi~, bà xem cháu cứ ở nhà mãi, mặt mũi nhợt nhạt hết rồi. Sách có nói con người cần vận động thì mới khỏe mạnh. Bà xem, chẳng phải vì Triệu Hoa lười biếng nên mới dễ bị thương sao. Hôm nay trời đẹp, bà cho cháu theo ba mẹ lên núi đi dạo chút nhé.”
Tống Minh Lan vòng tay ôm lấy cổ bà nội, làm nũng. Trong ký ức của cô thì bà nội Tống không thể cưỡng lại mỗi khi cô làm như vậy.
Tống Đại Cường và Lưu Xuân ở ngoài sân nhìn nhau, gần đây hai người luôn để ý đến cảm xúc của Tống Minh Lan, phát hiện dường như con gái thật sự không còn nhớ thương Triệu Kiến Quốc nữa. Ngay cả khi dân làng nhắc đến nhà họ Triệu thì nét mặt cô cũng không có phản ứng gì.
Cả hai người đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tống Minh Lan không định nói trước về kế hoạch kinh doanh. Chỉ khi nào có kế hoạch rõ ràng thì cô mới bàn với mọi người, như thế mới thực tế. Nếu nói sớm quá thì sẽ chỉ khiến lời nói trở nên sáo rỗng.
Bà nội Tống lấy hai củ khoai lang bọc trong khăn, đưa cho Lưu Xuân để Tống Minh Lan ăn nếu đói.
Tống Minh Lan dở khóc dở cười, bà nội Tống thật sự coi cô như một đứa bé to xác.
Tống Đại Cường và Lưu Xuân đi trước, đeo gùi nặng trên lưng, Tống Minh Lan theo sau, đi tay không.
Chưa ra đến cổng thì Tống Minh Lan đã cảm nhận được một ánh nhìn nóng bỏng dõi theo mình.
Cô quay đầu nhìn lại, thấy Tống Tiểu Cẩu vừa bận rộn trong chuồng lợn xong, đang ngước mắt nhìn cô với vẻ mong đợi.
Tống Minh Lan mím môi, rồi giơ tay về phía cậu: “Bà ơi, cháu dẫn em trai đi cùng nhé, thằng bé còn có thể trò chuyện với cháu.”
Từ trong bếp, bà nội Tống đáp lại mà không cần nhìn ra: “Được, đi đi.”
Tống Tiểu Cẩu nghe xong lập tức đeo gùi lên lưng, chạy đến bên cạnh chị. Tống Minh Lan nắm tay cậu bé và cùng đi theo Lưu Xuân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

