“Mẹ yên tâm, con đâu phải kẻ ngốc, con tránh họ rồi mới đi về đây. Giờ cửa trước của bệnh viện đông người lắm, mình đi cửa sau.”
Lưu Xuân tiến lên đưa giấy tờ cho Tống Minh Lan, rồi quỳ xuống quay lưng trước mặt cô.
Tống Minh Lan hơi bối rối một lúc, sau đó bị bà nội Tống đẩy lên lưng Lưu Xuân: “Cơ thể cháu chưa hồi phục hẳn, để mẹ cháu cõng cháu. Đợi cha cháu thanh toán tiền xong thì chúng ta sẽ thuê máy kéo để về.”
Đây là lần đầu tiên Tống Minh Lan gọi “mẹ”, và dường như nó cũng không quá khó khăn để thốt ra.
Gia đình họ Tống thật sự yêu chiều Tống Minh Lan quá mức, đặc biệt là bà nội Tống, luôn đặt cô lên hàng đầu.
Thông thường, những gia đình vào thời điểm này hay trọng nam khinh nữ, nhưng tác giả lại viết về cô và cậu em trai Tống Tiểu Cẩu hoàn toàn ngược lại. Phải rồi, Tống Tiểu Cẩu mới 11 tuổi, hai ngày cô nằm viện, chắc hẳn chỉ có mình cậu bé ở nhà, không biết cậu bé có sợ không?
“Mẹ, con đi được, con khỏe mạnh lắm, chị y tá cũng bảo là không có gì đáng lo. Mình đi thôi, lỡ bị nhà họ Triệu ăn vạ thì khổ.”
Tống Minh Lan kéo tay Lưu Xuân đứng dậy.
Rồi cô lại nắm lấy tay bà nội Tống thật chặt, tay còn lại không ngừng lay bà: “Bà ơi, mình đi thôi! Cháu thật sự rất nhớ em trai!”
Bà nội Tống nhìn cháu gái kiên quyết như vậy, đành phải gật đầu: “Cháu ngoan, nếu thấy cơ thể có gì không ổn thì phải nói với bà ngay. Mẹ cháu tuy không mạnh mẽ trong nhiều việc, nhưng sức lực thì lớn lắm đó.”
Lưu Xuân bên cạnh cũng vội gật đầu tán thành, đồng ý với lời bà.
Nghe vậy, Tống Minh Lan có chút ngại ngùng, vô thức chạm tay lên mũi.
Theo chức vụ ngày càng tăng lên, cô đã quen với vai trò của một lãnh đạo, ra lệnh, chỉ đạo. Nhưng giờ được chăm sóc tận tình chu đáo thế này, cô cảm thấy có chút lạ lẫm nhưng lại rất dễ chịu.
Nhớ lại, trước khi xuyên vào cuốn sách này, cô đã 45 tuổi, mà Lưu Xuân hiện tại chỉ mới 36, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cô. Cô thực sự thấy có chút ngại khi phải đóng vai “trẻ”.
Khi Tống Minh Lan và mọi người về đến nhà thì đã gần trưa.
Từ xa, cô đã thấy một cậu bé đứng bên trong cổng rào, đang say sưa ăn khoai lang nướng, chính là Tống Tiểu Cẩu.
Nhìn lên ngôi nhà đất đơn sơ đứng lẻ loi, bao quanh là hàng rào cũ nát, căn nhà như đã trải qua nhiều năm tháng khắc nghiệt, mỗi bức tường, mái nhà và cánh cửa đều toát lên vẻ cũ kỹ, sờn rách.
Tuy vậy, nơi đây vẫn là một mái nhà đầy ắp tình thương.
Bước vào nhà, cô thấy tuy đồ đạc đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng; sàn nhà không bằng phẳng nhưng lại sạch sẽ.
Trong căn nhà này, mọi ngóc ngách đều tràn đầy tình cảm gia đình.
Với cô thì có lẽ môi trường này không hoàn hảo, nhưng so với cuộc sống lạnh lùng, vô cảm ở nhà cậu mợ thì nơi đây thật sự là thiên đường.
Ở đây, cô cảm nhận được tình thương yêu thực sự, dù nó vốn thuộc về nguyên chủ, nhưng bây giờ cô mới là người sống trong thân xác này.
“Chị ơi, chị có đói không? Em có khoai lang mới nướng xong nè!” Tống Tiểu Cẩu vừa nói vừa phủi bụi đất trên người, nhưng khuôn mặt cậu vẫn lấm lem bùn đất, trông y như một chú mèo nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



