“Trên đường tới đây, con còn thấy Triệu Hoa và mẹ nó bị đuổi ra khỏi phòng khám ở đầu trấn, nhìn bóng dáng họ sau cùng vẫn đi về phía bệnh viện lớn của chúng ta. Triệu Hoa lúc đó máu me bê bết, nhìn mà ghê rợn. Con sợ thứ dơ bẩn bám vào mình, nên mới đi vào từ cửa sau của bệnh viện.”
Bà nội Tống im lặng suy nghĩ trong chốc lát, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tống Minh Lan: “Thôi, đừng nói nữa, lát nữa ta làm thủ tục xuất viện, cơ thể Minh Lan hồi phục gần hết rồi.”
Tống Minh Lan hơi lo lắng cho Triệu Hoa. Nếu chẳng may cô ta bị sẩy thai vì lần cô kéo xuống nước, chẳng phải cô đã vô tình gây ra cái chết của một sinh mạng sao!
Dù Triệu Hoa chẳng tốt lành gì với cô, nhưng đứa trẻ trong bụng cô ta là vô tội.
Vừa dứt lời, y tá bước vào đo nhiệt độ cho Tống Minh Lan: “Thân thể cô ổn rồi, nhưng dạo này nhớ giữ ấm. Khi tới kỳ kinh nguyệt, cơ thể sẽ thải ra phần máu ứ đọng trong tử cung do lần bị thương này. Nếu lượng máu quá nhiều thì đến bệnh viện, còn nếu ra bình thường thì không sao cả.”
Tống Minh Lan gật đầu: “Cảm ơn chị y tá.”
Mấy ngày qua, Tống Minh Lan rất ngoan ngoãn, lại xinh đẹp, khiến y tá không nhịn được mà xoa đầu cô nói: “Không có gì, không sao thì làm thủ tục xuất viện đi, bệnh viện dạo này thiếu giường trầm trọng. Sáng nay lại có một người bị sốt cao được đưa vào, nửa thân dưới đầy máu, không biết có cứu được không.”
Bà nội Tống nghe vậy thì đoán ngay là Triệu Hoa, liền hỏi: “Nửa thân dưới đầy máu, có phải là mang thai không?”
Y tá lắc đầu: “Bà ơi, không phải cứ chảy máu nửa dưới là sẩy thai đâu, có thể là vấn đề ở tử cung hay các cơ quan khác trong bụng, nhưng thiết bị ở đây có hạn, muốn biết chính xác thì phải chuyển lên bệnh viện trên thành phố.”
Bà nội Tống và Tống Minh Lan nhìn nhau rồi liên tục cảm ơn.
Sau khi y tá đi ra, Lưu Xuân đi làm thủ tục xuất viện, bà nội Tống tháo khăn quàng đầu xuống và đội lên cho Tống Minh Lan: “Không sao đâu, chuyện của Triệu Hoa không liên quan đến chúng ta. Cháu cũng ngã xuống nước hai lần rồi, bác sĩ còn bảo nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời thì tình trạng của cháu còn nguy hiểm hơn nhiều. Đều do nhà họ Triệu tự chuốc lấy thôi.”
Tống Minh Lan chỉ cần chắc chắn Triệu Hoa không mang thai, còn lại thì cô không sợ.
Dù sao trong sách, nhân vật của cô cũng phải trải qua việc tử cung bị tổn thương. Chỉ vì gia đình họ Tống chăm sóc cô chu đáo nên mới không rơi vào tình cảnh như Triệu Hoa bây giờ.
Hiện tại Triệu Hoa đang đi trên con đường mà đáng lẽ ra cô phải chịu.
Làm xong thủ tục xuất viện, Lưu Xuân quay lại và mang theo tin tức lớn.
“Mẹ Triệu Hoa ở sảnh bệnh viện mắng bệnh viện là lang băm, cứ đòi chuyển lên thành phố để chữa bệnh, nói bệnh viện chỉ biết lừa tiền, đòi lại 2 đồng tiền cầm máu. Con nhìn Triệu Hoa thấy mặt nó trắng bệch, chắc là không qua khỏi đâu.”
Ánh mắt bà nội Tống trở nên sắc bén: “Con không bị họ nhìn thấy chứ? Đừng để họ đổ vạ cho nhà mình”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)