Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh ngủ rất say, không biết rằng trong phòng không chỉ có mình cô. Mãi đến khi đồng hồ báo thức vang lên, cô mới ngái ngủ tỉnh lại.
"Ưm..." Cô duỗi người uể oải, mắt vẫn lim dim, tay mò mò đai ngực trên giường. Đang định kéo áo lên thì chợt nhận ra gì đó không đúng.
Mắt cô mở to theo phản xạ, cánh tay đang cầm góc áo lập tức cứng lại.
Nam chính Mộ Bạch đang ngồi ở phòng khách, áo mũ chỉnh tề, lạnh nhạt nhìn thẳng vào cô.
Tô Thanh Thanh: "!!" Cơn buồn ngủ bay biến không còn sót lại gì!
Tóc cô suýt dựng đứng hết cả lên. Vội vã giấu tay cầm đai ngực vào trong chăn, cô căng thẳng chào hỏi:
"Cậu... về rồi à?" Hắn về từ bao giờ vậy?
Vừa nãy tim cô suýt thì nhảy ra khỏi cổ họng!
"Ừ." Một từ lạnh tanh, không che giấu chút nào sự xa cách trong thái độ.
Thấy hắn dời mắt đi nơi khác, cô mới dám rời giường vào nhà vệ sinh. May mà hắn ngồi ở phòng khách, dù mắt có tinh cũng chẳng nhìn thấy phần phồng lên dưới lớp áo của cô.
Cũng may lúc nãy cô kịp mở mắt, nếu không... hậu quả không dám nghĩ.
Vào nhà vệ sinh, cô buộc lại ngực cẩn thận. Khi ra khỏi phòng để chuẩn bị đi học, thì ngay sau lưng, Mộ Bạch cũng bước theo.
Mùi hương gỗ mun nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn len vào hô hấp của cô. Khoảng cách giữa hai người rất gần, cô còn cảm nhận rõ được nhiệt độ mát lạnh từ thân thể hắn truyền tới.
Bị đi kèm như vậy khiến Tô Thanh Thanh thấy không thoải mái, liền dịch nhẹ sang bên, đi song song với hắn thay vì đi phía trước.
Để tránh bầu không khí lúng túng, cô chủ động mở miệng: "Cậu cũng học lớp thầy Ngô à?"
"Ừ." Vẫn là giọng điệu lạnh nhạt ngắn gọn.
Tô Thanh Thanh cũng không lấy làm phiền.
Trong nguyên tác, nam chính vốn là người trầm lặng ít nói, ở chung phòng với một người như vậy, cô cảm thấy vô cùng thanh tĩnh.
Cô thì thích sự yên bình, nhưng có một nhân vật cấp bão đang sóng vai cùng cô bước đi, nên cảnh tượng ấy không thể không gây náo động...
Đi bên cạnh thân hình cao lớn của Mộ Bạch, dáng vẻ hơi gầy yếu của Tô Thanh Thanh càng nổi bật rõ rệt. Mà khí chất lạnh lùng cao quý của nam chính lại đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Tất cả những người đi ngang qua, chỉ cần thấy Mộ Bạch đều không khỏi ngoái đầu nhìn. Rất nhiều người bị khí chất cấm dục của hắn mê hoặc đến quên lối.
Tô Thanh Thanh vừa phát hiện thì phía sau hai người đã tụ tập một đám đông y như có cả dãy người đang đi theo cô và Mộ Bạch.
Tô Thanh Thanh: "..."
Cô quên mất nam chính là nhân vật cấp phong vân! Mộ Bạch là người được vô số học sinh trong trường quý tộc ngưỡng mộ, mà hắn lại rất ít khi xuất hiện. Cho nên chỉ cần hắn lộ mặt, chắc chắn sẽ dẫn đến tắc đường.
Tô Thanh Thanh cực kỳ hối hận vì ban nãy không dứt khoát bỏ chạy cho xong, bây giờ chỉ có thể căng da đầu đi theo nam chính vào lớp học.
Người vây xem càng lúc càng đông, tuy nói là tới xem nam chính, nhưng ánh hào quang cũng chẳng bỏ qua cô. Cùng lúc nhìn nam chính, đám đông tiện thể quét mắt luôn sang kẻ đính kèm là cô đây.
"Mộ Bạch đẹp trai quá trời!!"
"Lâu rồi không thấy anh ấy! Nghe nói đang bận chuyện công ty."
"Đúng kiểu đàn ông theo đuổi sự nghiệp!
Mê chết đi được!"
"Chính là giáo thảo trường quý tộc! Đẹp đến mức thần thánh hóa luôn rồi!"
"Á á á á!! Quay clip lại!!"
"Tôi cũng lén chụp một bức!"
Mấy câu cảm thán vang lên rầm rầm, rõ mồn một lọt vào tai Tô Thanh Thanh. Đây là lần đầu tiên cô bị vây xem kiểu "liên đới trách nhiệm", cảm giác rất khó tả. Với một nữ phụ pháo hôi như cô mà nói, quá nhiều sự chú ý thật sự không phải chuyện tốt.
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, quả nhiên, lời mỉa mai đã bắt đầu xuất hiện:
"Tô Thanh Thanh đi cạnh Mộ Bạch nhìn đúng yếu luôn ấy..."
"Anh Mộ cao hơn cậu ta cả cái đầu! Nhìn cái tay kìa, gầy đến mức bẻ phát gãy luôn."
"Đúng vậy, nhìn như con gái còn không bằng tụi mình!"
"Nhưng mà mặt cậu ta đẹp thật, kiểu quyến rũ ấy..."
"Đáng tiếc là... con trai."
"Nghe đồn hoa khôi từng tỏ tình với cô ta, mà còn bị cô ta từ chối?"
"Thật hả?!"
"Tin chuẩn luôn! Tô Thanh Thanh bị Nam Cung Ly kéo nguyên băng người đến dằn mặt! Thảm lắm!"
"Ủa? Tôi nhìn trên người cậu ta có vết tích gì đâu? Không giống bị đánh mà?"
"Hay là do cái mặt kia quá hút hồn..."
Tô Thanh Thanh: "..."
Những lời đồn này đúng là quá đáng mở cửa - quá đáng về tới nhà rồi!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


