Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đoạn Tinh Hà từ nhà ăn bước ra, đúng lúc trông thấy cảnh tượng ấy, không nhịn được bật cười khinh bỉ. Đồ ăn căng tin mà cũng ăn ngon như thế?
Hắn sải bước lại gần.
Ngay lúc cô đang ăn, bất ngờ nghe tiếng
"phanh" cái bàn bị đá mạnh.
Tô Thanh Thanh phản xạ đầu tiên là giữ chặt khay cơm, phản ứng cơ bản của người đang ăn.
Đoạn Tinh Hà lại cười khẩy, ánh mắt khinh miệt: "Đồ ăn trong trường này khó ăn chết đi được, cậu chưa từng được ăn đồ ngon à?"
Tô Thanh Thanh vốn định phản bác một trận, nhưng lại liếc nhìn người đang đứng phía sau hắn...
"Cũng phải thôi, loại như cậu mấy gia tộc nhỏ không ai biết mặt chỉ có thể ăn rác rưởi thế này. Vậy mà còn ăn ngon lành." Hắn ngồi lên ghế, khoanh chân đầy kiêu ngạo.
"A a a! bác Lưu! bác Lưu! Con không có ý đó! Nghe con giải thích!"
"Giải thích cái gì! Cậu tưởng cậu mọc cánh rồi hả? Tôi bẻ sạch bây giờ!" Bác Lưu lôi hắn đi giữa bao ánh mắt ngơ ngác.
Đoạn Tinh Hà không ngờ lại xui tận mạng, bị túm tai giữa bàn dân thiên hạ! Hắn vừa la vừa quay đầu trừng mắt nhìn Tô Thanh Thanh tất cả là tại cậu ta!
Nhưng ánh mắt giận dữ đó chẳng khiến cô bận tâm, trái lại, cô còn lạnh lùng cười với hắn một cái...
Đoạn Tinh Hà suýt thì bùng nổ! Cậu ta thấy bác Lưu phía sau hắn rồi mà không nhắc? dám chơi hắn!
Tô Thanh Thanh làm như không thấy vẻ mặt tức đến vỡ mạch máu của ai kia, tiếp tục vui vẻ ăn nốt phần cơm thơm phức của mình.
Trong căn tin lúc này, người ăn cơm không nhiều. Đoạn Tinh Hà vừa bị bác Lưu xách tai kéo đi, vừa định quay lại gào lên với Tô Thanh Thanh cho hả giận. Nụ cười khi nãy của cô như chọc trúng dây thần kinh của hắn, khiến hắn gần như phát điên.
Làm gì có ai dám chơi hắn mà vẫn bình yên vô sự như vậy?
Chát!
Một cái tát giáng xuống ót khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt, vẻ mặt ngang ngược tuấn tú phút chốc sụp đổ.
"Bác Lưu! Nhẹ tay chút ạ!" Đoạn Tinh Hà năn nỉ, đối diện trưởng bối thì không dám giận cũng chẳng dám phản kháng.
"Nhẹ cái đầu cậu! Học hành thì chẳng thấy giành nhất, khi dễ bạn học thì lúc nào cũng xông xáo đứng đầu! Nhìn người ta ăn cơm kìa, đàng hoàng tử tế, chăm chú làm việc của mình. Cậu thì nhìn lại mình xem!"
Đoạn Tinh Hà khóc không ra nước mắt. Tô Thanh Thanh có gì hơn hắn chứ? Đẹp bằng hắn à? Thể trạng yếu như lá rụng, nhìn thế nào cũng thấy yếu đuối ẻo lả.
"Con đẹp trai hơn cậu ta nhiều! Cậu ta không xứng đem ra so với con!" Hắn tức tối phản bác. Cái dạng mong manh yếu đuối quyến rũ như Tô Thanh Thanh mà đem ra sánh với hắn? Quá sỉ nhục!
Lại thêm một cái tát nữa giáng xuống ót:
"Người ta chỉ cần đoan trang đàng hoàng thôi là đã bỏ xa cậu mười tám con phố rồi! Cậu còn chẳng xứng so đâu! Ngoài việc làm màu và trêu chọc người khác, cậu còn biết làm gì?"
Mới phản kháng đôi câu, Đoạn Tinh Hà lập tức bị bác Lưu"tấu nhạc" thêm vài cú. Cảnh tượng lúc này đúng là... không nỡ nhìn.
Trong khi đó, Tô Thanh Thanh ăn cơm vui vẻ đến sảng khoái. Những ngày gần đây, chắc bác Lưu thấy cô gầy quá nên lần nào cũng gắp thêm thịt, thêm cơm cho cô. Mà cô thì không nề hà, cứ sạch sành sanh chẳng chừa hột nào.
Khi cô đứng dậy định rời khỏi chỗ ngồi, Đoạn Tinh Hà đã bị lôi đi mất dạng. Chỉ tiếc xung quanh hôm nay không đông người, nếu không thì mặt mũi của hắn coi như mất sạch rồi.
Ăn no về phòng ngủ nghỉ trưa. Mộ Bạch không có ở phòng, thế là cô không cần phải buộc ngực nữa đeo cả ngày đúng là ngột ngạt muốn chết.
Quả nhiên vào phòng thấy không ai, cô liền thả lỏng, ngáp dài một cái rồi tháo đai ngực ra. Buồn ngủ ập tới, cô nằm xuống giường rồi ngủ lúc nào chẳng hay.
Cửa phòng ngủ khẽ mở ra không một tiếng động. Một bóng người cao lớn bước vào.
Rõ ràng là giữa mùa hè oi bức, nhưng khí tức trên người hắn lại lạnh như băng giá quanh năm.
Đôi mắt sâu thẳm dừng lại trên cơ thể đang ngủ say trên giường là Tô Thanh Thanh.
Ánh mắt hắn thoáng dừng lại nơi bắp chân lộ ra ngoài...
Đôi chân trắng nõn thon nhỏ lộ ra dưới điều hòa mát lạnh, làn da mịn màng như phát ra ánh sáng, nhỏ nhắn đến mức chỉ cần đưa tay là có thể ôm gọn. Yếu ớt nhưng lại mang theo chút kiều diễm khó nói.
Mộ Bạch hơi cau mày, trong đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi ánh nhìn dời đi khỏi mắt cá chân nhợt nhạt kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


