Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Cùng ký Túc Xá Với Nam Chính. Chương 19.

Cài Đặt

Chương 19.

Tô Thanh Thanh liếc nhìn ghế phụ của Mộ Bạch, nam chính và nữ chính lần này không có cô, nhân vật nữ phụ pháo hôi ở đó làm nền, xem ra giữa hai người vẫn chưa có dấu hiệu gì gọi là tiến triển hay tiếp xúc nhiều.

Nhưng tuyến cốt truyện chắc chắn sẽ lại tạo ra một "cơ hội mới" để nam nữ chính có nhiều thời gian ở bên nhau hơn. Miễn là chuyện đó không lôi cô vào là được.

Tô Thanh Thanh không đòi hỏi gì cao, chỉ cần sống sót qua đoạn cốt truyện này mà không bị vạ lây là đủ mãn nguyện rồi.

Lúc trở về ký túc xá, Tô Thanh Thanh cố tình đi chậm lại vài bước. Cô thật sự không muốn quá thân cận với nam chính, cảm giác áp lực tỏa ra từ anh ta quá mạnh.

Nhưng Sở Vân Hàn lại không để cô được như ý. Lúc cô không chú ý, hắn đã vỗ vai cô một cái, kết quả là bị cô ném tay ra không thương tiếc.

"Đi xa như vậy làm gì? Mộ Bạch cũng đâu phải ăn thịt người." Sở Vân Hàn nhìn ra được Tô Thanh Thanh dường như không mấy tình nguyện đến gần Mộ Bạch.

Chuyện này khiến hắn thấy hơi kỳ lạ. Trước kia, cô còn như thể canh cổng đợi Mộ Bạch cả ngày 24 tiếng, giờ nhìn thấy anh lại tự động giữ khoảng cách là sao?

Lời hắn vừa nói xong, Tô Thanh Thanh lập tức thấy Mộ Bạch bước chân khựng lại, làm cho không khí giữa ba người càng thêm lúng túng.

Tô Thanh Thanh chỉ hận không thể lấy băng dính bịt miệng Sở Vân Hàn lại, nào ngờ hắn còn sát lại gần, chăm chú nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

Cô vừa quay đầu lại thì suýt bị dọa hết hồn:

Không có chuyện gì mà áp sát gần như thế để làm gì?

"Tôi phát hiện mặt mũi cậu còn đẹp hơn cái cô hoa khôi trường kia nhiều, chậc chậc đúng là khuynh quốc khuynh thành đấy." Sở Vân Hàn vừa nói vừa vươn tay định sờ mặt cô, lập tức bị Tô Thanh Thanh hất tay ra.

"Đụng chạm lung tung, tật xấu từ đâu ra vậy?" Cô bước nhanh về phía cửa phòng, lúc này Mộ Bạch đã vào bên trong rồi.

Tay của Sở Vân Hàn còn treo giữa không trung, chưa hoàn hồn lại: "Tô Thanh Thanh! Cái đồ không biết ơn! Ra đây cho gia!"

Khoảng nửa tiếng sau, hắn mới không dây dưa nữa. Tất nhiên là do Mộ Bạch mở miệng, hắn mới chịu dừng.

Tô Thanh Thanh tắm rửa xong, thoải mái dễ chịu. Sau hai lần bất cẩn trước đó, bây giờ mỗi lần tắm xong, cô đều cẩn thận thò đầu ra kiểm tra xem Mộ Bạch có ở ngoài không mới dám ra.

Không phải là không thể buộc lại dây áo, mà là vừa cởi ra cô đã lười buộc lại, vướng víu khó chịu vô cùng.

Trèo lại được lên giường an toàn, tránh khỏi phân cảnh "rơi xuống nước", tâm trạng cô cũng khá hơn. Xem ra mạch truyện gốc đang dần bị cô thay đổi rồi.

Tô Thanh Thanh nằm xuống, lần đầu tiên không nghĩ gì mà ngủ thẳng một mạch có lẽ là đêm đầu tiên cô được yên ổn thật sự.

Cô không biết rằng, vì ngủ không yên giấc, đến gần sáng thì dây áo ngủ đã rơi xuống dưới giường từ lúc nào.

Khi cô tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đang ngồi đối diện, ánh mắt lạnh lùng dừng trên... dây áo trắng đang nằm dưới giường.

Một tia nghi hoặc lóe lên trong mắt anh. Anh từ tốn đứng dậy, cúi xuống nhặt sợi dây, chất vải mềm mại còn hơi ấm...

Tô Thanh Thanh hé mắt tỉnh lại, lơ mơ đưa tay sờ mép giường tìm dây áo, mò cả buổi không thấy, đành nhấc tay sờ thêm vài lần nữa.

Cuối cùng cô chạm được thứ gì đó có độ ấm, tưởng là dây áo của mình liền kéo lại nhưng lại thấy... rất nặng?

Phản xạ mở mắt ra, liền đụng phải một nam nhân cao lớn, lạnh lùng, đang đứng ngay trước mặt, cả người cô như bị bóng đè.

Một luồng khí áp đầy nguy hiểm vờn quanh người Tô Thanh Thanh. Cô trừng mắt, lập tức buông tay khỏi quần... hắn.

"Tôi... Tôi tưởng là..." Tô Thanh Thanh ngái ngủ đầu óc mơ màng, giờ thì tỉnh như sáo, suýt nữa đã buột miệng nói ra hai chữ "dây áo".

Cô đang định hỏi sao anh lại đứng ở cạnh giường cô thì ánh mắt liền chạm vào thứ anh đang cầm trong tay. Cô bật dậy như bị điện giật, tim suýt nhảy ra khỏi họng: "Cậu làm gì đứng cạnh giường tôi?"

Tô Thanh Thanh cố gắng giữ bình tĩnh.

"Đây là của cậu à?" Mộ Bạch giơ sợi dây áo trắng lên trước mặt cô. Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp lan theo hơi thở của anh, khiến người ta dựng tóc gáy.

Mộ Bạch không hỏi thêm gì, chỉ đặt sợi dây lại mép giường rồi xoay người đi về phía nhà vệ sinh.

Tô Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt cô theo bản năng nhìn theo bóng lưng anh, nhưng đúng lúc tưởng rằng anh sẽ vào nhà vệ sinh thì anh lại quay đầu nhìn cô.

Ánh mắt lạnh như băng ấy khiến cô như bị đóng băng lần nữa. Cô vội dời mắt, giả vờ như chuẩn bị rời giường, mãi đến khi cánh cửa phòng tắm được nhẹ nhàng đóng lại mới dám thở mạnh một hơi.

Cô ôm lấy ngực, thầm kêu khổ: Ở chung phòng với băng sơn nam thần như hổ như sói thế này, đúng là dọa chết người! Cầu trời cho anh ta mau chóng ra ngoài đi làm, tim cô chịu không nổi nữa rồi.

Cứ tưởng sáng nay gặp chuyện xấu là xong, ai dè mới chỉ là "món khai vị".

Vừa rửa mặt xong liền chạy khỏi phòng, may mà không thấy bóng dáng Sở Vân Hàn đâu, mấy ngày này được yên tĩnh chút, chứ bị cậu tbám hoài cũng phát ngán.

Còn về Mộ Bạch... hai người ở chung trong phòng nhưng giường kê đối diện nhau, đúng là tra tấn tinh thần! Thân là nữ phụ pháo hôi, ở đâu cũng thấy khó sống, Tô Thanh Thanh chỉ biết thở dài nhận mệnh.

Đi dọc con đường nhỏ trong trường, vừa mới đi ngang qua đã nghe người khác thì thầm to nhỏ, giọng chẳng thèm hạ thấp:

"Nghe nói là Đỗ Nhược nhờ cậu ta đưa thư

tình, chứ không phải gửi cho cậu ta đâu."

"Làm hại tao cứ tưởng Đỗ Nhược thích cái kiểu yếu đuối như Tô Thanh Thanh, nhìn còn mong manh hơn Đỗ Nhược nữa..."

"Nghe cũng thấy buồn cười, thật sự xảy ra chuyện, không biết ai cứu ai nữa."

"Ha ha ha, Đỗ Nhược còn phải cứu Tô Thanh Thanh ấy chứ..."

"Cho nên mới nói, là hiểu lầm thôi. Tô Thanh Thanh cũng không lên tiếng đính chính, làm

Đỗ Nhược mất hết mặt mũi."

"Cậu ta mà chịu chủ động giải thích à? Chắc gì không mong hoa khôi thích mình. Tao thấy có khi cậu ta không muốn đưa thư, tám phần là thích Đỗ Nhược..."

"Cũng có thể là ghen tị chứ sao, cuối cùng vẫn là Đỗ Nhược phải ra mặt làm rõ, chứ Tô Thanh Thanh thật chẳng giống con trai chút nào."

Tô Thanh Thanh: "!!?"

Bị những lời này làm cho nghẹn họng, cô suýt sặc đến ho khù khụ. Cái quái gì vậy!?

Sao tự nhiên lại thành cô thích Đỗ Nhược?

Còn vụ "không giống con trai" thì cô không buồn cãi, vốn dĩ cô không phải con trai thật mà...

Cô ho khan mấy tiếng, đám người tám chuyện kia cũng lặng im, cô bước nhanh rời đi. Cốt truyện này đúng là có độc! Lại còn muốn bẻ cong cả tuyến chính!?

Trong nguyên tác, nguyên chủ chỉ vì bị hiểu lầm thích Đỗ Nhược nên bị mọi người chán ghét, từ nam chính đến nam phụ rồi nam thứ đều nhằm vào cô.

Giờ cô vẫn dẫm lên cái hố cũ y như vậy, đầu sắp nổ tung rồi. May mà tình huống này không căng như trong truyện, chắc không đến mức kích hoạt phản ứng dây chuyền lớn.

Trong nguyên tác ai nấy đều não tàn, Đỗ Nhược nhờ cô đưa thư tình, cô từ chối, vậy mà thành ra cô yêu thầm Đỗ Nhược!? Còn trách cô không ra mặt làm rõ?

Được rồi, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của nữ phụ pháo hôi. Ai bảo cô xuyên thành "thiên kim giả" kiêm vai ác làm gì.

Tâm trạng vừa buồn bực vừa uất ức, nhưng vừa thấy bữa sáng thơm ngon đã quên béng. Không thể không công nhận: trường quý tộc thì có khác, đồ ăn đúng là đỉnh của chóp.

Ăn uống no nê xong, cô cũng tạm thời gác chuyện hồi nãy sang một bên. Hôm nay có trận bóng rổ, Sở Vân Hàn và Nam Cung Ly đều tham gia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc