Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Cùng ký Túc Xá Với Nam Chính. Chương 18.

Cài Đặt

Chương 18.

Nam Cung Ly nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt hai người như tóe lửa, khiến cả đám đứng xem đều mờ mịt. Dáng vẻ này chẳng giống đang chuẩn bị xuống bể bơi, mà giống như sắp lao vào đánh nhau.

Sở Vân Hàn lại đứng ra che chắn cho cô, đến mức Tô Thanh Thanh bắt đầu hoài nghi:

người chắn trước mặt cô đây, có khi nào không phải nam phụ cốt truyện gốc nữa rồi?

Cô vừa định mở miệng thì phía sau chợt có hơi thở lạnh lẽo áp sát, mùi gỗ mun lại lần nữa ập đến.

"Chơi đủ chưa? Về sớm đi." Giọng nói trầm thấp, từ tính, vang lên sát bên tai cô.

Là Mộ Bạch.

Sở Vân Hàn và Nam Cung Ly không lên tiếng cãi lại. Những người còn lại thấy Mộ Bạch cũng mở lời thì đều biết, đành ai về nhà nấy, rửa chân lên giường ngủ sớm thôi.

Tô Thanh Thanh đã không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu cô bị người ta cắt ngang lời. Là nữ phụ pháo hôi, đến quyền lên tiếng trước mặt vai chính cũng không có nổi.

Ánh mắt Đỗ Nhược nhìn Mộ Bạch đến mức sắp rớt xuống. Tô Thanh Thanh đứng cạnh anh, muốn bị làm ngơ cũng khó.

Việc nam chính đứng ra dẹp loạn, thật ra nằm ngoài dự đoán của Tô Thanh Thanh.

Nhưng chỉ cần còn chưa rời khỏi biệt thự, cô cũng không dám chủ quan. Nhỡ đâu cốt truyện quân lại vì giữ cốt truyện mà lật tay đập chết cô thì cô thật sự không muốn toàn thân ướt sũng bò về phòng ngủ đâu.

Mùa hè, đồ thể dục thì mỏng, áo thì rộng, ướt vào là biết nhau hết. Cảnh tượng đó... Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng.

Nhờ có Mộ Bạch ra mặt, đám người kia dù không cam lòng cũng đành tản đi. Còn chưa chơi thỏa mà đã bị giải tán, sớm biết thế đã không nên gây sự với Tô Thanh Thanh.

Ánh mắt Đỗ Nhược vẫn dán chặt vào Mộ

Bạch, nhưng anh chẳng liếc cô lấy một lần.

Cô buồn đến mức như có gió thổi qua trong lòng.

"Đi thôi."

Sở Vân Hàn đi được vài bước mới nhận ra cô vẫn còn đứng ngẩn ra phía sau. Quay đầu lại thì thấy cô đang nhìn chằm chằm theo hướng hắn và Mộ Bạch.

Tô Thanh Thanh vội hoàn hồn, lật đật đuổi theo. Tuy không biết câu nói khi nãy của Mộ Bạch là nói với ai, nhưng ít nhất lần này cô đã thoát khỏi sự cố bể bơi.

Mãi đến khi ra đến cổng lớn của biệt thự, cô mới dám thả lỏng. Có vẻ cốt truyện này cũng không hoàn toàn không thể đối nghịch lại được.

Đỗ Nhược vốn muốn đi cùng Mộ Bạch, nhưng rõ ràng Nam Cung Ly không thích để cô bám sát anh ta quá. Cô đành nuối tiếc nhìn bóng Mộ Bạch khuất dần...

"Dù tôi rất ghét Tô Thanh Thanh, nhưng vẫn phải thừa nhận cậu ta thật có vận số tốt. Ai mà không muốn ở chung phòng với Mộ Bạch chứ?" Thường Liễu Hồng than thở.

"Ai mà chẳng ghen tị? Loại người như Tô Thanh Thanh mà còn được Mộ Bạch bảo vệ. Nếu lấy lòng được anh ấy, gia tộc còn có thể lên vài bậc."

"Bảo vệ được nhất thời, không bảo vệ được cả đời đâu. Mộ Bạch thì sao chứ?

Trong trường này, lão đại mà muốn tìm Tô Thanh Thanh gây chuyện thì chẳng dễ như chơi?" còn sợ không tìm được cơ hội sao.

Nam Cung Ly cụp mắt, không biết đang nghĩ gì. Nhưng rõ ràng tâm trạng hắn không tốt, đến mức những người khác đều im bặt, không dám đụng chạm gì đến Tô Thanh Thanh nữa.

Cả tâm tư của Đỗ Nhược đều đặt lên người

Mộ Bạch. Cô nghĩ mãi không thông sao anh lại không thích cô? Chẳng lẽ còn chưa hiểu được tấm chân tình của cô sao?

Tô Thanh Thanh ngồi ở băng ghế sau xe. Sở Vân Hàn có vẻ cũng sợ bị cảm lạnh nên xe mui trần cũng đóng kín mít.

Hắn hình như thật sự chỉ muốn rủ cô đi tụ hợp, không hề có ý chỉnh cô như trong nguyên tác miêu tả.

Chuyện này khiến Tô Thanh Thanh nghĩ mãi không ra. Nam phụ vốn luôn ghét bỏ nữ phụ pháo hôi mà lại ra tay bảo vệ đến hai lần?

Cô bắt đầu hoài nghi có khi nào mình nhớ sai cốt truyện, nhưng rõ ràng nguyên văn viết vậy mà.

Hơn nữa bây giờ cô không dính một giọt nước nào, rời khỏi tụ hội an toàn. Xem ra cốt truyện tạm thời vẫn chưa bắt đầu nhắm vào cô.

Thôi kệ, phúc hay họa cũng tránh không khỏi. Đã quyết định sẽ đối đầu trực diện, cô cũng chẳng sợ cốt truyện quân định giở trò gì.

"Hôm nay chơi chẳng vui tẹo nào. Sau này không đi mấy cái tụ hội kiểu này nữa, vô vị."

Sở Vân Hàn vừa lái xe vừa lầu bầu.

Mộ Bạch thì như không nghe thấy gì, mắt vẫn dán ra ngoài cửa sổ.

Tô Thanh Thanh: "..." Cô không muốn vạch trần cậu ta, cảm giác vui vẻ ngất trời giữa chừng khi nãy chẳng phải là cậu ta đó sao?

"Tô Thanh Thanh, nói thật chứ, sao cậu lại giống Mộ Bạch thế? Không chơi, không nói, chán chết." Sở Vân Hàn lại bắt đầu lải nhải.

Tô Thanh Thanh mặc kệ, hoàn toàn tắt tiếng, lời nào lọt tai thì cũng bay ra luôn. Dù gì cô cũng sắp tới cửa nhà rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc