Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong đại sảnh, vài nam sinh đang thảo luận:
"Sở thiếu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Vì Tô Thanh Thanh mà đối đầu với Nam Cung Ly luôn à?"
"Có khi là diễn thôi?"
"Nếu thật là diễn thì Sở thiếu diễn hơi bị đạt luôn đó!"
Bọn họ đều cảm thấy Sở Vân Hàn đột ngột thay đổi thái độ với Tô Thanh Thanh là có lý do, liệu có cú plot twist nào không?
Đỗ Nhược vẫn cứ dán mắt vào Mộ Bạch. Nam Cung Ly thì cụp mắt xuống, không ai thấy rõ được cảm xúc trong đôi mắt ấy.
"Đỗ Nhược, sao Tô Thanh Thanh lại không chịu giúp cậu chuyển thư tình? Có hơi quá rồi đó." Thường Liễu Hồng không hiểu, chuyện nhỏ như vậy mà cũng nỡ từ chối thẳng thừng?
Đỗ Nhược nghe vậy lại không nhịn được liếc nhìn Mộ Bạch, môi mím lại, cuối cùng cũng mặc kệ để Thường Liễu Hồng hiểu sao thì hiểu.
Chỗ Thường Liễu Hồng ngồi gần Nam Cung
Ly, hắn nghe rõ từng chữ. Thư tình?
Nam Cung Ly hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ gì đó. Mộ Bạch thì vẫn như hòa mình vào thế giới riêng, chẳng để tâm đối tượng thư tình của Đỗ Nhược là ai.
"Khoan, cậu bảo Tô Thanh Thanh đưa thư tình á?" Một nam sinh kinh ngạc nhìn Đỗ Nhược.
"Không phải cậu nói thư tình là viết cho Tô Thanh Thanh sao?" Tưởng bị từ chối nên đau lòng, ai ngờ hóa ra chỉ là người chuyển thư.
"Tôi nói rồi mà, cậu sao lại thích cái kiểu nhút nhát như vậy được chứ. Thì ra là gửi cho Mộ Bạch..."
Lời vừa dứt, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Mộ Bạch, khiến Đỗ Nhược đỏ bừng mặt, không dám nhìn anh.
Nam Cung Ly vẫn không đổi sắc mặt, cũng chẳng tỏ ra hụt hẫng gì. Ánh mắt hắn lại dừng về phía góc phòng nơi có một Tô Thanh Thanh đang ngoan ngoãn ăn bánh kem.
Tô Thanh Thanh bị Sở Vân Hàn lải nhải đến đau đầu. Lúc này, cô thầm may mắn bạn cùng phòng là một người trầm lặng ít lời như Mộ Bạch. Nếu đổi lại là Sở Vân Hàn, thân phận cô e là sớm bị bại lộ rồi.
May quá là đến khi ăn no căng cả bụng, cũng không ai đến chất vấn cô. Cái người vừa bảo buổi tiệc chán chết Sở Vân Hàn ấy giờ cũng chơi bời cùng đám bạn như chưa từng than thở gì.
Nhìn khắp sảnh tiệc, ai nấy đều bận rộn khiêu vũ, trò chuyện, hoàn toàn không có một hỗn loạn nào xảy ra như trong kịch bản gốc.
Tô Thanh Thanh hơi thở phào, nhưng đồng thời cũng ý thức được: cốt truyện chính chắc chắn vẫn đang rình rập ở đâu đó.
Nhưng chỉ cần cô không đến hồ bơi, cốt truyện còn làm gì được cô? Không rơi xuống nước, thì ai bắt lỗi được?
Cô quyết định sẽ trốn kỹ trong nhà. Trời dần
sẩm tối, mọi người càng chơi càng hăng, chuyển từ trong nhà ra ngoài sân.
Ngay cả Nam Cung Ly và Đỗ Nhược cũng ra ngoài chơi, trong nhà giờ chỉ còn lại Tô Thanh Thanh và Mộ Bạch.
Cô không để ý đến sự tồn tại của Mộ Bạch.
Ăn bánh kem và điểm tâm nhiều quá khiến miệng hơi khô, cô đứng dậy đi ra phòng khách rót một ly nước chanh uống từ tốn.
Khi xoay người định tìm chỗ ngồi, cô bị một bóng người trên ghế sofa dọa suýt làm đổ cả ly nước - Mộ Bạch?!
Nam chính thế mà lại không ra ngoài?!
Tô Thanh Thanh há hốc miệng, ngơ ngác nhìn anh.
Đôi mắt lạnh lẽo sâu như hồ băng của nam nhân dừng trên người cô, không khí chợt ling tung.
Tô Thanh Thanh cố nặn ra nụ cười thân thiện, hỏi như bạn cùng phòng tử tế: "Cậu...muốn uống nước trái cây không?"
Cô cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo ấy chậm rãi dời đi khỏi người mình.
"Champagne, cảm ơn." Giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ.
Tô Thanh Thanh không ngờ hắn thật sự không khách sáo chút nào. Cô chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi một câu cho đỡ ngại, không ngờ đối phương lại nhận lời luôn.
Cũng hết cách, ai bảo cô vì giảm bớt bối rối nên tiện miệng hỏi câu đó làm gì. Cô đành đưa một ly champagne cho Mộ Bạch.
Vì ánh sáng khá mờ, đầu ngón tay hai người chạm nhẹ vào nhau một chút, Tô Thanh Thanh cũng không để ý nhiều.
Dù nhà vệ sinh nam lúc này không có ai, nhưng cô vẫn không dám nhìn bậy bạ lung tung, lập tức chốt cửa phòng lại, sợ có người khác bất ngờ đi vào.
Ở trường, cô thường cố gắng tìm chỗ xa và vắng vẻ để đi vệ sinh. May mắn là trong trường có một khu vệ sinh gần như chẳng ai lui tới.
Cô thở phào khi mở cửa mà không gặp ai. Sau khi rửa tay xong, vì quá căng thẳng, lúc quay người lại suýt nữa thì va trúng người khác.
Hương gỗ trầm nhè nhẹ vây lấy Tô Thanh Thanh, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên rồi đối mặt với nam chính.
Người đàn ông cao lớn với vẻ lạnh lùng tự phụ đứng chắn ngay trước mặt, bóng dáng hắn bao trùm lấy thân hình mảnh khảnh của cô. Mày hắn khẽ cau lại, rồi xoay người bước tránh ra.
Tô Thanh Thanh sợ nghe thấy điều gì không nên nghe, hoặc chứng kiến thứ gì không nên thấy, vội vã chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
May là mình vào trước. Nếu lúc nãy hai người cùng lúc đi vào. Cô vội vàng gạt hết những suy nghĩ hỗn loạn đó ra khỏi đầu.
Ngoài khu bể bơi, tiếng gọi tên vang dội, ánh đèn lấp lánh, âm nhạc sôi động cùng tiếng reo hò náo nhiệt của đám đông khiến bầu không khí cực kỳ ồn ào.
Tô Thanh Thanh vốn không thích những nơi náo nhiệt như vậy, nhưng hiện tại đang ở khu khá hẻo lánh, đừng nói xe cộ, đến cả bóng người cũng hiếm hoi.
Chỉ có thể đợi Sở Vân Hàn chơi chán rồi đưa cô về. Còn bể bơi kia thì nếu có thể không quay lại thì tốt nhất đừng quay lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)