Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh ngồi một góc ăn uống vui vẻ, Đỗ Nhược thì cắn môi, ánh mắt đầy ai oán nhìn về phía Mộ Bạch, nhưng đối phương từ đầu đến cuối chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Điều đó khiến cô ta không khỏi cảm thấy thất bại. Cô là hoa khôi của trường, dù là thành tích học tập hay ngoại hình, đều được mọi người tán thưởng. Còn có khí chất hơn người, chỉ là xuất thân gia đình không tốt. Chẳng lẽ vì vậy mà Mộ Bạch mới hoàn toàn không để mắt tới cô?
Ngón tay đang bóp lấy mép váy hàng hiệu mà Nam Cung Ly vừa đưa, Đỗ Nhược hơi cúi đầu, trong lòng dâng lên chút tủi thân.
Chiếc váy này, dù cô không biết giá bao nhiêu, thì cũng chắc chắn là xa xỉ đến mức gia đình cô đời này chẳng dám mơ mua nổi.
Sở Vân Hàn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Nam Cung Ly. Nam Cung Ly lúc này đã thu lại ánh mắt đang dõi theo Tô Thanh Thanh.
"Sở thiếu? Gì thế? Cậu không phải thật sự mềm lòng với thằng nhóc Tô Thanh Thanh kia đấy chứ?" Một nam sinh mặc sơ mi đen đi tới, dùng khuỷu tay huých huých Sở Vân Hàn.
Mọi người xung quanh đều bật cười, chỉ riêng Sở Vân Hàn là không cười nổi, trong đầu bất chợt hiện lên khuôn mặt của Tô Thanh Thanh. Vô cớ cảm thấy bực bội.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, thì Nam Cung Ly đã cười nhạt: "Sở thiếu không chỉ mềm lòng đâu, nhìn bộ dạng sắp bái huynh đệ kết nghĩa đến nơi rồi."
Vốn đang cười cợt, mấy người lập tức im bặt rõ ràng mùi thuốc súng đã nồng nặc.
Ý cười trên môi Sở Vân Hàn chợt tan biến, anh nhìn thẳng vào Nam Cung Ly: "Lo mà quản cho tốt bạn gái cậu đi, đừng để người ta suốt ngày nhờ người khác chuyển thư tình." Câu này rõ ràng ám chỉ Đỗ Nhược.
Nụ cười trào phúng bên môi Nam Cung Ly lập tức cứng lại, sắc mặt tối sầm. Đỗ Nhược tái mặt, mười ngón tay siết chặt mép váy đến mức trắng bệch.
Những người xung quanh nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Giữa Sở thiếu và Nam Cung Ly xưa nay tuy không thân thiết nhưng cũng chưa từng có xung đột, hôm nay sao lại.
Bầu không khí giữa hai người căng đến mức như đóng băng, cuối cùng vẫn là vài người bạn đứng ra hòa giải, căng thẳng mới từ từ dịu đi. Nếu không, buổi tiệc này e là sắp biến thành hiện trường đánh nhau thật rồi.
Đỗ Nhược thì chỉ quan tâm xem Mộ Bạch sẽ phản ứng thế nào, liệu anh có giận dữ vì câu nói của Sở Vân Hàn không? Cô đầy mong chờ nhìn về phía chàng trai như ngọc kia.
Nhưng anh vẫn như trước, tựa như mọi thứ trên thế gian này đều không liên quan đến mình, bình thản và lạnh nhạt đến tàn nhẫn.
Đỗ Nhược thất vọng thu lại ánh mắt. Nếu Tô Thanh Thanh chịu giúp cô đặt bức thư tình ấy lên giường của Mộ Bạch, có lẽ anh sẽ bị nội dung trong thư làm cảm động chăng.
Sở Vân Hàn lần đầu tiên cảm thấy tụ hội kiểu này thật vô vị. Anh tháo nút áo cổ, bước thẳng về phía Tô Thanh Thanh.
Lúc này mọi người đều đang khiêu vũ và trò chuyện, chỉ còn mình Tô Thanh Thanh lặng lẽ ngồi một góc, đang tập trung ăn chiếc bánh kem nhỏ trong tay, dáng vẻ nhu nhược của cô rơi vào mắt Sở Vân Hàn lại như một chú mèo con, khiến tâm trạng anh tự dưng tốt lên.
Tô Thanh Thanh còn đang mải ăn, không biết rằng nam phụ đã vì mình mà xả giận thay một trận.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô còn chưa kịp ngẩng đầu thì đã bị ai đó xoa nhẹ đầu.
Cô ngẩng lên nhìn thấy Sở Vân Hàn, rồi nhìn ra khắp đại sảnh:
"Cậu không đi chơi với bọn họ à?"
Sở Vân Hàn tùy ý ngồi xuống cạnh cô, hơi thở của anh mang theo mùi hương nhè nhẹ, khiến anh bất giác lại dựa gần hơn.
"Chán lắm, không bằng ngồi nói chuyện với cậu."
Tô Thanh Thanh chỉ nghĩ cậu ta đang lảm nhảm, liền nhét nốt cái bánh kem còn lại vào tay Sở Vân Hàn:
"Ăn đi, bớt nói lại. Miệng không mệt nhưng tai tôi chịu không nổi."
Sở Vân Hàn: "..." Đừng tưởng anh không hiểu lời cô đang ngầm nói.
"Ông đây vừa mới ra mặt giúp cậu, cậu lại đối xử với tôi kiểu này?"
Nhưng mà, cậu ta lại vì cô mà ra mặt! Trong nguyên tác, đừng nói ra mặt giúp, không bắt nạt nguyên chủ đã là tốt lắm rồi. Căn bản không hề có chi tiết này!
"Sao? Làm tiểu đệ của tôi, cậu thấy ấm ức lắm hả?" Sở Vân Hàn một mình cho rằng Tô Thanh Thanh là "tiểu đệ" của anh.
Tô Thanh Thanh: "..." Nói cho cùng thì cậu ta vẫn rất có đam mê với vai "tiểu đệ" ha?
Sau đó cô nói thêm vài câu, Sở Vân Hàn lập tức nổi giận: "Gì mà bánh kem là phần thưởng? Nhóc con, chơi xong rồi qua cầu rút ván hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


