Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tác giả nguyên tác đã đặt nghề nghiệp cho hai đứa mình là diễn viên, rủi ro cao nhưng lợi nhuận cũng cao đấy."
Các nữ phụ ban đầu chỉ phát huy được mức độ rủi ro cao nhưng giờ đổi người rồi, Lục Khê và Tô Nhiễm không tin, với diễn xuất của hai người mà lại không thể khuấy đảo giới giải trí hay sao?!
Chị em tốt, đồng lòng.
Tô Nhiễm lập tức hiểu kế hoạch của Lục Khê nhưng vấn đề bây giờ là cả hai người vẫn là những diễn viên ít nổi tiếng, mà ai cũng biết những diễn không nổi tiếng thì không kiếm được tiền.
"Chồng cậu có thể cho cậu tài nguyên không?" Hai người đồng thanh hỏi.
"Khả năng là bằng không." Câu trả lời hoàn toàn thống nhất.
"Đồ đàn ông chó má!" Hai người cùng nhau tức giận mắng chửi.
"Vậy làm sao bây giờ?" Tô Nhiễm trước đây từng làm trợ lý trong giới giải trí, Lục Khê nghĩ Tô Nhiễm ít nhất cũng có chút kinh nghiệm. "Chúng ta chỉ có một năm, thời gian ngắn ngủi không thể nổi tiếng ngay được, kiếm tiền ở đâu ra bây giờ?"
"Đừng vội, để tớ nghĩ xem."
Tô Nhiễm suy nghĩ một lúc, đột nhiên mắt sáng lên. "Có rồi. Diễn viên không sợ bị chửi chỉ sợ không có ai quan tâm, không có chủ đề. Hai đứa mình tự tạo ra một chủ đề không phải là được sao?"
"Hai đứa mình tự xé nhau?" Lục Khê suy nghĩ một lát, rồi đưa ra một câu trả lời.
Tô Nhiễm kinh ngạc. "Chị em ơi, cậu hiểu tớ đến vậy sao?"
Lục Khê đảo mắt. "Tớ không hiểu cậu, tớ chỉ hiểu sự hấp dẫn của chuyện buôn dưa lê thôi. Bình thường tớ lười xem mấy chuyện vớ vẩn của giới giải trí nhưng nếu có diễn viên nào xé nhau, tớ nhất định sẽ vào xem."
"Hợp lý quá."
"Vậy thì ngày mai hai đứa mình xé một trận lớn nhé."
"Được."
Sau khi bàn xong chuyện chính, Tô Nhiễm lại nói chuyện phiếm với Lục Khê. "Cậu còn nhớ tên Hoàng Triệu Cường trong đoàn làm phim của chúng ta không?"
"Quá nhớ chứ, tên đầu hói xấu xí, động một tí là nói bậy, còn thích sờ mó diễn viên nhí, nhắc đến hắn là tớ thấy ghê tởm."
"Hắn cũng quấy rối cậu à?"
"Đừng nói nữa, ghê tởm thật. Hôm đó nửa đêm hắn gửi cho tớ một đống biểu tượng hoa hồng, nói tặng tớ một biển hoa. Tớ gửi lại cho hắn một đống biểu tượng xe, nói tặng hắn một đống xe."
"Hahahahaha." Tô Nhiễm tán thưởng Lục Khê. "Hôm đó hắn ta đột nhiên chặn tớ lại, nói gì mà, Tiểu Tô, sau này em không cần phải cố gắng quá đâu, vì ‘cái mạnh' của em đã đến rồi, làm tớ ngượng muốn độn thổ."
"Ối giời ơi, buồn nôn quá." Lục Khê nổi hết da gà. "Ngày mai hai đứa mình dạy cho hắn một bài học."
"Được."
Hai người cứ thế trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, không biết từ lúc nào một tiếng đồng hồ đã trôi qua.
"Chị em ơi, không nói chuyện nữa, mai gặp nhé." Tô Nhiễm vẫy tay với Lục Khê. "Kiếm thật nhiều tiền vào, có gì thì nhắn tin cho tớ."
"Được."
Cúp điện thoại, Tô Nhiễm khoác áo choàng tắm vừa lau tóc vừa đi ra ngoài. Chẳng ngờ vừa ngẩng đầu lên liền thấy Phó Tư Ngữ đang ngồi trên sofa đợi cô.
"Anh Phó?" Tô Nhiễm không lộ vẻ gì kéo nhẹ cổ áo choàng tắm xuống rồi mặt mộc đi đến bên cạnh Phó Tư Ngữ. "Sao anh lại ở đây?"
Ánh mắt Phó Tư Ngữ lướt qua xương quai xanh trắng như ngọc của Tô Nhiễm, hơi thở gần như không thể nhận ra khựng lại một thoáng sau đó nhìn Tô Nhiễm. "Lại đây."
Mắt Tô Nhiễm khẽ động, chẳng lẽ tối nay có kịch hay sao?
Cô ngượng ngùng ngồi xuống bên cạnh Phó Tư Ngữ. "Anh Phó."
Phó Tư Ngữ hơi tiến lại gần, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng ngay lập tức bao quanh Tô Nhiễm, nhịp tim cô vô thức hẫng mất một nhịp. Lông mi cô khẽ rung động, ngượng ngùng nhìn Phó Tư Ngữ.
Lúc này khoảng cách giữa hai người đã gần đến mức cô thậm chí có thể đếm rõ từng sợi lông mi của Phó Tư Ngữ.
Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của cô, tiếp theo cô nên nhắm mắt lại rồi để Phó Tư Ngữ làm gì đó.
Tô Nhiễm thật sự nhắm mắt lại, lông mi rung động như cánh bướm đang vỗ.
Cô vừa mới tập đi tập lại biểu cảm này trước gương rất nhiều lần rồi, sự kết hợp giữa ngượng ngùng và ngây thơ đan xen giữa mong đợi và lo lắng, sự phức tạp của cảm xúc được cô thể hiện một cách trọn vẹn.
Tô Nhiễm nghĩ lần này chắc không ai chống cự nổi nữa.
Nhưng sự thật lại chứng minh, Phó Tư Ngữ anh ta thực sự không phải con người.
Anh ta chỉ tỉ mỉ nhìn một lượt khuôn mặt Tô Nhiễm, từ vết sẹo nhỏ không đáng chú ý ở trán đến nốt ruồi dưới mí mắt, đều được Phó Tư Ngữ thu trọn vào tầm mắt.
Càng nhìn vẻ mặt Phó Tư Ngữ càng phức tạp.
Nửa ngày không đợi được nụ hôn của Phó Tư Ngữ, Tô Nhiễm cuối cùng cũng không nhịn được mở mắt ra.
Thế nhưng trước mắt không có một ai, Phó Tư Ngữ đã rời đi từ lâu rồi.
"..."
Tô Nhiễm cầm điện thoại, gửi cho Lục Khê một tin nhắn.
[Tớ nghi ngờ Phó Tư Ngữ không được.]
Một tin tức nóng hổi bất ngờ, Lục Khê kinh ngạc.
[Thảo nào trong sách nhân vật của anh ta tốt như vậy mà nữ chính cũng không chọn anh ta.]
Vừa sợ chị em khổ lại vừa sợ chị em lái xe sang.
[He he.] Lục Khê gửi cho Tô Nhiễm một biểu tượng cảm xúc trái tim.
[Lần sau nhân lúc Dạ An không có nhà, cậu qua ngủ cùng tớ nhé.]
[Được!]
Sau đó Tô Nhiễm chơi điện thoại một lúc, tải liền mấy cái ảnh đại diện "giàu sụ" gửi cho Lục Khê.
[Chị em ơi đổi ảnh đại diện đi, để chúng ta tập hợp sức mạnh huyền học, cố gắng sớm tốt nghiệp trở thành phú bà.]
Rất nhanh ảnh đại diện của Lục Khê và Tô Nhiễm trên các nền tảng đều đổi thành hình một cô bé ngồi giữa rất nhiều thỏi vàng. Những thỏi vàng lấp lánh chói mắt, đủ để người ta nhìn thoáng qua là có thể nhận ra hai người này giữa vô vàn ngôi sao khác.
Đêm đã khuya, giấc mơ mông lung làm mờ đi ranh giới giữa thực tại và thế giới trong sách. Dù ở trong một môi trường hoàn toàn mới nhưng vì biết có người bạn thân nhất ở bên cạnh, những giấc mơ vốn lửng lơ cũng trở nên ấm áp hơn.
Sáng hôm sau, 6 giờ rưỡi, đồng hồ báo thức của Tô Nhiễm đổ chuông đúng giờ.
Cô ngáp ngắn ngáp dài thức dậy, tiện thể mắng Phó Tư Ngữ một câu. "Không biết ngày nào cũng dậy sớm thế làm gì. Sức trâu không dùng hết, có giỏi thì dùng hết lên người tôi đây này!"
Với sự bực bội vì phải dậy sớm, Tô Nhiễm thay đồ, trang điểm rồi đúng 6 giờ 45, cầm một tập thơ Faust ngồi trong vườn đầy sương, trông như một hoa dành dành trắng tinh khôi trong bức tranh sơn dầu.
Tất nhiên, đó là một hoa dành dành rất... Buồn ngủ.
Theo mô tả trong nguyên tác, một ngày nọ nữ chính ngủ lại nhà Phó Tư Ngữ rồi khi Phó Tư Ngữ tập thể dục xong trở về liền thấy nữ chính đang ôm một tập thơ Faust ngồi trong vườn, đẹp như một bức tranh khiến Phó Tư Ngữ rung động.
Nhưng Tô Nhiễm từ 6 giờ 45 đợi đến 7 giờ 45 rồi từ 7 giờ 45 đợi đến 8 giờ 45 vẫn không thấy bóng dáng Phó Tư Ngữ đâu. Tô Nhiễm cạn lời.
Thực sự có nhiều sức trâu không dùng hết đến vậy sao? Có thể tập thể dục lâu đến thế à?
Mãi đến khi quản gia đi qua, Tô Nhiễm hỏi một câu mới biết Phó Tư Ngữ đã dậy từ 5 giờ sáng, 6 giờ đã rời biệt thự đi công ty rồi.
Tô Nhiễm biết Phó Tư Ngữ là người chăm chỉ nhưng không ngờ lại chăm chỉ đến mức này.
Tiếc cho tập thơ mà cô đã chuẩn bị tỉ mỉ, không, vẫn có thể cứu vãn được.
Tô Nhiễm cẩn thận chụp một bức ảnh khu vườn sau đó trích một đoạn câu thơ từ tập thơ gửi cho Phó Tư Ngữ.
[Lại một lần nữa thấu hiểu âm thanh của tự nhiên, người rốt cuộc là người tình của thiên thần, tín đồ của ma quỷ, hay là người chèo đò giữa cõi nhân sinh?]
Phó Tư Ngữ, người vốn bình thản không chút gợn sóng khi nhận được tin nhắn này của Tô Nhiễm trong phòng họp cũng im lặng ba giây sau đó trả lời Tô Nhiễm một dấu [?]
Đồ đàn ông chó má.
Thấy dấu hỏi Tô Nhiễm ngay lập tức mắng Phó Tư Ngữ. Trong nguyên tác, nữ chính đọc thơ Faust thì Phó Tư Ngữ liền rung động, đổi sang mình thì lại thành dấu hỏi sao?
Tô Nhiễm lại gửi cho Phó Tư Ngữ một câu. [Anh Phó, anh nhìn thấy gì trong bức ảnh?]
Phó Tư Ngữ vốn không muốn để ý đến Tô Nhiễm nhưng Tô Nhiễm lại có quá nhiều điểm đáng ngờ và phức tạp, hơn nữa làm việc luôn bất ngờ khiến người ta không kìm được mà bị cuốn theo cô.
Nửa phút sau, Phó Tư Ngữ vẫn trả lời Tô Nhiễm một câu.
[Hoa.]
[Anh biết là hoa gì không?] Tô Nhiễm nhanh chóng gửi lại một câu.
[Không biết.]
[Là cả vườn tình yêu đang reo hò vì anh.]
[...]
Phó Tư Ngữ ném điện thoại sang một bên. Quả nhiên mình không nên bị "chập mạch" mà trả lời những tin nhắn vô vị này của Tô Nhiễm trong lúc họp.
Thấy Phó Tư Ngữ không trả lời mình nữa Tô Nhiễm cũng không gửi thêm gì khác. Theo đuổi đàn ông, cốt lõi là phải biết buông biết giữ, có lúc căng lúc chùng.
Đợi Phó Tư Ngữ cả buổi sáng, bây giờ cô đói meo. Nhanh chóng ăn xong bữa sáng, Tô Nhiễm đạp xe đạp thẳng đến đoàn làm phim.
Tối qua cô đã bàn bạc với Lục Khê rồi, điều kiện ngoại hình của hai người đủ tốt, chỉ thiếu lưu lượng và chủ đề. Với tạo hình "bông hoa trắng thanh thuần" mà cô đặc biệt tạo ra hôm nay, đạp xe suốt quãng đường như thế này, chắc chắn sẽ tạo được chủ đề cực hot.
Đúng như Tô Nhiễm dự đoán, cô đạp xe len lỏi qua những con đường lớn nhỏ như một bông dành dành tươi tắn, thanh thoát, e ấp nở rộ trong nắng hè oi ả.
Trong thời đại Internet phát triển như hiện nay, suốt dọc đường vô số người qua đường đã dừng lại chụp ảnh và quay video Tô Nhiễm.
Cô còn chưa đến đoàn làm phim mà chủ đề "Bạch nguyệt quang thanh thuần" đã nổi đình nổi đám trên mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



