Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Hào Môn, Tôi Và Bạn Thân Mang Con Cao Chạy Xa Bay Chương 3: Anh Ta Không Phải Người

Cài Đặt

Chương 3: Anh Ta Không Phải Người

Cô cảm thấy nguyên chủ không nên quá bám víu Dạ An như thế, cái tên phản diện não tàn này chỉ thích người khác đối xử tệ với mình. Vì vậy tối nay khi Dạ An về nhà Lục Khê hoàn toàn không giống nguyên chủ, không chuẩn bị canh giải rượu cho anh ta, không rửa chân hay rót trà.

Ngược lại Lục Khê đi giày cao gót 10 phân, mặc áo sơ mi và váy ôm mông. Khi Dạ An đang dựa vào sofa nghỉ ngơi, cô nhấc một chân lên cẩn thận đặt lên đùi Dạ An.

Nhận thấy động tĩnh Dạ An mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lục Khê khiến tim cô đập thình thịch nhưng vì tiền dưỡng già của hai chị em, Lục Khê liều mạng. Cô đặt chân mạnh hơn một chút. "Sao anh về muộn thế?"

Dạ An uống chút rượu, lúc này mắt anh ta vương vệt đỏ nhìn Lục Khê cũng mang theo vài phần lưu luyến. Anh ta hừ lạnh một tiếng. "Đổi chiêu rồi à?"

Mắt Lục Khê lóe lên, mũi chân khẽ nhích lên đến khi Dạ An nhìn lại với ánh mắt cảnh cáo mới dừng lại. "Nghe không?"

Dạ An không biết có phải say rồi không, vậy mà lại khẽ đáp một tiếng: "Ừ."

Quả nhiên có hiệu quả!

Lục Khê tiếp tục đà thắng. "Đi, lấy cho em ít trái cây."

Dạ An vén mí mắt nhìn Lục Khê một cái, ngón tay phải đặt lên khớp ngón trỏ của tay trái khẽ xoa nhẹ.

Nếu Lục Khê đọc kỹ tiểu thuyết thì sẽ biết, tác giả có nhắc đến trong một góc rất nhỏ rằng mỗi khi Dạ An làm động tác này nghĩa là anh ta đã rất tức giận rồi.

Tiếc thay Lục Khê là một người không mấy quen thuộc với nguyên tác.

Cô chỉ thấy vẻ mặt Dạ An khi cụp mắt xuống vừa đẹp trai lại vừa u sầu, quả nhiên là kẻ phản diện biến thái có sức hút nhất.

Cô bỏ chân khỏi đùi Dạ An ngồi xuống sofa. Cùng với động tác bắt chéo chân, vạt váy trượt lên, vẻ đẹp quyến rũ không gì sánh bằng. Nhận thấy ánh mắt Dạ An dừng lại trên người mình, Lục Khê khẽ nhướng mày. "Đi nhanh đi."

Dạ An nhìn chằm chằm Lục Khê, kéo khóe môi cười một cái. Mà nói thật nụ cười đó âm u ghê người, Lục Khê trong lòng cũng lạnh toát nhưng vì tiền dưỡng già của cô Tô Nhiễm, vẫn phải liều một phen.

Lục Khê cố giữ bình tĩnh liếc Dạ An một cái. "Đi đi."

Dạ An đứng dậy, vạt áo sơ mi bung ra một đoạn để lộ vòng eo săn chắc. Lục Khê thầm tiếc nuối, giá mà Tô Nhiễm cũng ở đây thì tốt biết mấy, cảnh đẹp thế này mà Tô Nhiễm lại không được nhìn.

Dạ An đi sang một bên, cầm một chùm nho tới.

Lục Khê vừa định nhận lấy thì thấy Dạ An cầm một quả bóc vỏ, đưa đến miệng Lục Khê.

Lục Khê bị sắc đẹp mê hoặc cắn một miếng nho.

Thấy Lục Khê ăn hết nho mà không có phản ứng gì khác, đôi mắt say sưa vốn mơ màng của Dạ An hiện lên vài phần dò xét. Anh ta xoa xoa khớp ngón tay, lạnh lùng nhìn Lục Khê. "Ngon không?"

"Ngon." Lục Khê không hề nói dối, thảo nào cô và Tô Nhiễm lại dốc sức muốn làm phú bà đến vậy. Loại nho hữu cơ trồng ở nông trại tự nhiên, giá mấy trăm tệ một cân này đúng là ngon hơn nho bình thường rất nhiều.

Hơn nữa lại còn do mỹ nam đích thân đút.

Dạ An nhón một quả nho khác trong tay, nửa cười nửa không dò xét Lục Khê. "Ồ? Bên kia còn có xoài, cô ăn không?"

Lục Khê rất thích ăn, cô gật đầu. "Được."

Dạ An quả nhiên đi lấy xoài đến, tự tay bóc sẵn rồi đưa cho Lục Khê. Thấy Lục Khê ăn hết cả quả, anh ta mới đứng dậy rời đi.

Vì vậy trong mắt Lục Khê việc Dạ An có thể làm được như vậy, cô hẳn là đã nắm chắc trong tay rồi. Nghĩ vậy, Lục Khê gửi cho Tô Nhiễm một biểu tượng "ổn rồi". [Yên tâm, chắc chắn ổn, tối nay anh ta còn đút tớ ăn trái cây nữa mà.]

Tô Nhiễm thành tâm thán phục. [Chị em đỉnh thật! Phải học tập cậu mới được!]

[Cũng thường thôi mà.] Lục Khê khiêm tốn. [Tiếp tục cố gắng thôi.]

Tô Nhiễm được khích lệ. [Vậy tớ đi thử tiếp đây.]

[Cố lên ~.]

Không lâu trước đó Tô Nhiễm mới ngâm mình một tiếng đồng hồ, lúc này cô chỉ tắm qua loa rồi xuống lầu nhưng lại không thấy bóng dáng Phó Tư Ngữ đâu.

Tô Nhiễm hỏi quản gia sau đó bưng đĩa trái cây đi đến thư phòng.

Cửa thư phòng khép hờ, qua khe cửa mở hé có thể thấy Phó Tư Ngữ đang ngồi thẳng tắp trước bàn làm việc, chăm chú duyệt văn kiện. Anh ta khẽ cúi mắt, đường quai hàm sắc sảo và sống mũi thẳng tắp được ánh đèn làm nổi bật những đường cong quyến rũ.

Đẹp trai thật đấy, Tô Nhiễm không kìm được cảm thán.

Máy ảnh cũng không thể lột tả được một phần mười vẻ đẹp trai của Phó Tư Ngữ, Tô Nhiễm chỉ hận Lục Khê không ở bên cạnh, nếu không thì có thể cùng cô ngắm trai đẹp rồi.

Có lẽ ánh mắt của Tô Nhiễm quá rõ ràng, Phó Tư Ngữ ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp Tô Nhiễm đang lén lút nhìn anh ngoài cửa.

Ánh mắt Phó Tư Ngữ thoáng qua một tia lạnh lẽo rồi lập tức giấu đi, anh ta tiếp tục xem văn kiện. "Có chuyện gì không?"

Tô Nhiễm bưng trái cây lại gần Phó Tư Ngữ, mắt cong cong cười nói: "Em thấy anh Phó làm việc vất vả quá, mang chút trái cây cho anh."

Nói rồi, Tô Nhiễm bóc một quả chuối đưa đến miệng Phó Tư Ngữ.

Phó Tư Ngữ liếc cô một cái. "Em quên tôi bị dị ứng chuối à?"

???

Tư duy của Tô Nhiễm ngừng lại 0.01 giây.

Đại ca, anh là nam phụ mà, anh mong tác giả dành bao nhiêu đất để miêu tả chi tiết cuộc sống của anh chứ???

0.01 giây sau, Tô Nhiễm đổi tay đưa chuối vào miệng mình, nhai nhai hai cái rồi ngượng ngùng cười với Phó Tư Ngữ. "Em đương nhiên nhớ mà, em chỉ muốn nó dính một chút mùi của anh Phó, như vậy ăn sẽ ngon hơn."

"..." Phó Tư Ngữ nhìn Tô Nhiễm với vẻ mặt khó tả. "Ăn xong rồi à? Còn chuyện gì nữa không?"

Tô Nhiễm đưa ngón tay ra chạm nhẹ vào ngực Phó Tư Ngữ. "Anh Phó, khi nào anh xem xong? Một mình em không ngủ được."

Trước khi đến thư phòng, Tô Nhiễm đã cố ý về phòng làm cho tóc mềm mại và bồng bềnh hơn, thay một chiếc váy ngủ hở hơn chiếc váy trắng một chút. Dù sao cũng là buổi tối rồi, phải "mặn mặn" một chút chứ.

Lúc này cô nhìn Phó Tư Ngữ với vẻ nửa muốn nói nửa không, má hơi ửng hồng, trong đôi mắt trong veo in rõ bóng dáng Phó Tư Ngữ.

Dưới đèn ánh mỹ nhân vừa e ấp vừa đón mời, ai mà chống đỡ nổi.

Phó Tư Ngữ dùng hành động thực tế chứng minh, anh ta không phải con người.

Phó Tư Ngữ đẩy tay Tô Nhiễm ra, ánh mắt nhìn cô ấy đầy dò xét. "Em dường như thay đổi một chút, sao giờ lại trở nên nhiệt tình như vậy?"

Nhận thấy sự nghi ngờ của Phó Tư Ngữ tim Tô Nhiễm đập thình thịch, trong đầu nhanh chóng lướt qua cốt truyện gốc. Trong nguyên tác, Phó Tư Ngữ gặp Tô Nhiễm tại một bữa tiệc tối, ánh mắt dừng lại rất lâu, trợ lý rất hiểu chuyện lập tức giúp anh ta giải quyết mọi việc.

Đến tiệc mừng thọ Phó lão gia, Phó Tư Ngữ mới về nước. Tô Nhiễm cũng mới lần đầu gặp anh ta.

Vì vậy Phó Tư Ngữ trước đây chắc chắn chưa từng tiếp xúc với Tô Nhiễm. Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Nhiễm cảm thấy hơi yên tâm.

Cô dùng sức véo vào tay mình, mắt lập tức đỏ hoe.

Cô bước tới cẩn thận nắm lấy tay áo Phó Tư Ngữ, nước mắt chực trào. "Từ nhỏ em đã ở cô nhi viện sau này vào Tô gia cũng không ai quản em. Là anh Phó đã chọn em, những tài nguyên anh cho em trong mắt anh chẳng là gì cả nhưng đó lại là hơi ấm duy nhất em nhận được từ khi lớn lên."

Nghe Tô Nhiễm nói vậy, mắt Phó Tư Ngữ khẽ động. Chẳng lẽ là mình nghĩ nhiều rồi?

Tuy nhiên giây tiếp theo, nước mắt Tô Nhiễm rơi xuống. "Có lẽ trong mắt anh, em chỉ là một trong số rất nhiều chim hoàng yến mà anh bao nuôi nhưng trong mắt em anh chính là ngọn hải đăng trong đêm tối, là vì sao trên bầu trời đêm, là than lửa trong đêm tuyết. Em chỉ muốn đối tốt với anh hơn một chút, em không cầu gì khác, chỉ cầu anh cho phép em đối tốt với anh thôi."

Nếu Lục Khê có mặt ở đó, Tô Nhiễm nhất định sẽ bắt Lục Khê quay lại đoạn mình vừa nói rồi bắt Lục Khê viết một vạn chữ cảm nghĩ sau khi nghe.

Cái hình tượng yếu đuối đáng thương này, cái trải nghiệm bi thảm này, những câu văn đối xứng chính xác này… Ồ, đúng rồi, tất nhiên còn phải thêm vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của mình nữa chứ, ai mà không động lòng được chứ?

Tiếc thay, Phó Tư Ngữ một lần nữa dùng hành động thực tế chứng minh anh ta không phải con người.

Ánh mắt Phó Tư Ngữ mang theo vài phần lạnh lùng và thích thú mơ hồ. "Bao nuôi? Rất nhiều chim hoàng yến?"

Thú vị thật, từ khi anh ta trọng sinh vào năm ngoái, đã thay đổi mối quan hệ bao nuôi với Tô Nhiễm từ kiếp trước rồi. Thế nhưng hành vi của Tô Nhiễm hôm nay lại đang đi theo quỹ đạo của kiếp trước.

Tối nay anh ta đến đây cũng là để nói rõ với Tô Nhiễm, để cô rời khỏi Phó gia nhưng mọi hành động của Tô Nhiễm đều vượt xa tầm kiểm soát của anh. Vì vậy anh ta đã ở lại.

Tô Nhiễm vội vàng sửa lại. "Không phải, ý em là những người thích anh nhiều như vậy, em chỉ là người may mắn nhất được chọn đến bên anh."

Phó Tư Ngữ gật đầu, ngồi xuống lại. "Trước đây đã tìm hiểu về tôi chưa?"

Tô Nhiễm vội vàng gật đầu. "Em luôn nghe nói trong giới kinh doanh, anh Phó có biệt danh 'Diêm Vương mặt ngọc', quyết đoán, hành động nhanh gọn. Em luôn đặc biệt ngưỡng mộ anh."

"Ý tôi là…" Phó Tư Ngữ nhìn Tô Nhiễm. "Vậy lần đầu tiên em gặp tôi, cảm giác thế nào?"

Tô Nhiễm nghĩ, lần đầu tiên hai người gặp nhau chắc là ở bữa tiệc tối đó. May mà cô đã tìm lại tin tức về bữa tiệc hôm đó để đọc trước, Tô Nhiễm gần như muốn khen ngợi sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mình.

"Tại buổi tiệc, lần đầu tiên nhìn thấy anh Phó em đã nghĩ sao lại có người đàn ông khí thế mạnh mẽ đến vậy? Như trăng sáng trên trời, cao không thể với tới…" Tô Nhiễm phát huy sở trường của một học sinh chuyên văn ngày xưa, vừa khen vừa bày tỏ tình cảm. "Anh Phó sẵn lòng cho em cơ hội chạm vào mặt trăng này, em thật may mắn."

Nhanh lên, cảm động đi, rung động đi rồi vung tay một cái tăng phí bao nuôi hàng tháng cho tôi lên một nghìn vạn đi!!!

Tô Nhiễm nói xong, mong đợi nhìn Phó Tư Ngữ nhưng phản ứng của Phó Tư Ngữ lại rất kỳ lạ.

Anh ta nửa cười nửa không lặp lại. "Tại buổi tiệc."

Tô Nhiễm đang định hỏi anh ta sao vậy thì Phó Tư Ngữ đã cầm bút lên tiếp tục sửa văn kiện. "Em ra ngoài đi, mang đồ theo."

"..." Cái tên đàn ông vô vị này, đáng đời anh không theo đuổi được nữ chính.

Tô Nhiễm cảm thấy vở kịch lớn do mình đạo diễn cứ thế mà tan tành. Cô cười với Phó Tư Ngữ. "Vâng, anh Phó, em đợi anh."

Nói xong, Tô Nhiễm bưng đĩa trái cây rời đi. Đợi Tô Nhiễm rời đi, Phó Tư Ngữ đặt bút xuống, anh ta nhìn về phía cửa, trong mắt phong vân biến ảo.

Anh ta gọi điện cho cấp dưới. "Tôi muốn tất cả tài liệu về Tô Nhiễm từ tháng 2 năm ngoái đến nay, bao gồm cả dữ liệu 24 giờ."

"Vâng."

Cúp điện thoại, Phó Tư Ngữ lấy ra một tờ giấy, trên đó ghi rất nhiều tên. Anh ta dùng bút gạch một vòng tròn vào tên Tô Nhiễm, trong mắt hiện rõ sự nghi hoặc.

Lúc này trong phòng ngủ cạnh bên Tô Nhiễm đang than thở với Lục Khê về Phó Tư Ngữ.

"Chị em ơi, tớ nghi ngờ Phó Tư Ngữ không ổn rồi. Cậu nói xem, cái mặt tớ thế này là cậu thì có chịu nổi không?"

Lục Khê khách quan lắc đầu. "Không thể, nếu tớ là đàn ông thì giờ này cậu làm gì còn sức mà gọi video cho tớ."

"Còn cậu? Dạ An sao rồi, tối nay kiếm được bao nhiêu tiền?"

"Hừ." Nhắc đến Dạ An, Lục Khê lại không nói nên lời. "Anh ta tự ngủ một mình trên tầng ba không cho tớ lên đó, tớ không tiếp cận được anh ta. Đừng nói là kiếm tiền, hôm nay mua đồ trang bị còn lỗ 5 nghìn 6 tớ đúng ngu như heo."

Lời này Tô Nhiễm căn bản không dám tiếp lời vì cô lỗ mất 38 nghìn, cô đúng là heo ngu nhất trong những con heo.

"Nghèo quá chị em ơi. Cứ thế này, đợi nữ chính xuất hiện là chúng ta phải ra gầm cầu mà ở rồi."

"Phải song song tác chiến." Lục Khê dù sao cũng là dân tài chính, tính toán giỏi hơn Tô Nhiễm. "Chúng ta không thể chỉ trông chờ đàn ông cho tiền, còn phải tự mình nỗ lực."

"Nói cụ thể xem." Tô Nhiễm dựng tai lên nghe chăm chú.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc