Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên ngoài, cơn mưa vừa rồi vẫn còn dữ dội, lúc này đã dịu đi, sân vườn ngập tràn sắc xanh, cỏ mọc um tùm, dưới làn mưa bụi mờ ảo như một bức tranh.
Đường Điềm chẳng còn tâm trí thưởng thức cảnh đẹp lúc này. Trước cổng biệt thự đỗ một chiếc xe chuyên dụng, quản lý mở cửa xe, hai trợ lý bước xuống trước, sắc mặt đều mang vẻ lo lắng.
Họ cẩn thận đỡ một người đàn ông say rượu xuống xe, cả hai không đủ sức đỡ nổi người đàn ông cao ráo tới 1m87 này, khiến quản lý nóng ruột, lập tức gọi Đường Điềm đến giúp.
"Đừng đứng ngẩn ra đó, mau đỡ Yến Lễ về phòng!" Quản lý vung tay ra hiệu cho Đường Điềm.
Dù Đường Điềm không hề muốn chạm vào Thẩm Yến Lễ đang trước mặt, nhưng lúc này cô chỉ còn cách phụ giúp dìu anh vào trong.
Thấy họ đều đang giữ hai tay của người đàn ông, cô chạy vòng ra phía sau Thẩm Yến Lễ. Trong khoảnh khắc, đôi tay cô không biết nên đặt vào đâu, không biết phải đỡ thế nào mới đúng.
Thẩm Yến Lễ hơi cau đôi mày tuấn tú, vẻ mặt không kiên nhẫn, định gạt tay mọi người ra. Tuy nhiên, cơ thể say xỉn khiến anh đứng không vững nên lảo đảo lùi về phía sau một bước.
Trùng hợp lúc ấy Đường Điềm đang định đẩy anh từ phía sau, thì người đàn ông bất ngờ lùi lại một bước. Cô vội đưa tay đỡ lấy phần thắt lưng rắn chắc của anh để tránh bị anh ngã đè lên.
Đôi tay mềm mại của cô áp vào vùng eo nhạy cảm qua lớp vải mỏng. Thẩm Yến Lễ cúi đầu, không kìm được khẽ rên lên một tiếng từ cổ họng. Mấy người đang bận rộn đỡ anh không nghe thấy gì vì sợ anh ngã nên ai cũng cuống cuồng.
Đường Điềm càng không thể nghe được âm thanh ấy. Cô vẫn còn hồi hộp, vừa đỡ vừa nhẹ nhàng đẩy Thẩm Yến Lễ tiến về phía trước.
May mà cuối cùng, sau một phen hú vía, họ cũng đưa anh vào phòng trên tầng hai một cách an toàn.
Quản lý thở phào, buông tay ra và lau mồ hôi lạnh trên trán. Người này mà ngã bị thương thì bà biết lấy gì mà ăn nói với nhà họ Thẩm.
“Được rồi, để lại một người chăm sóc cậu ấy đi,” quản lý quay sang dặn Đường Điềm, người đang thở hồng hộc vì mệt.
Bà do dự một lúc rồi nói, “Một mình cô lo không xuể đâu. Gọi Liễu Hiểu Chi lên cùng chăm sóc anh ta đi.” Có hai người hầu trong phòng thì sẽ không xảy ra chuyện gì mờ ám.
Đường Điềm lập tức gật đầu. Liễu Hiểu Chi chính là nữ hầu kia, cô liền lấy điện thoại ra nhắn tin gọi cô ta lên tầng hai.
Cô cũng nghĩ lát nữa phải tranh thủ xuống dưới thay bộ đồng phục. Cơ thể ướt sũng thế này thật sự rất khó chịu.
Quản lý vẫn đang quan sát Đường Điềm. Ban đầu, bà còn đang cân nhắc có nên cho cô nghỉ việc. Thế nhưng lúc này thấy cô không có vẻ gì là đang ôm ý đồ gì với Thẩm Yến Lễ. Vừa rồi khi bảo cô chăm sóc anh ta, cô chỉ tỏ ra bất ngờ. Đến lúc đổi ý bảo gọi Liễu Hiểu Chi lên, cô không hề thất vọng mà còn lập tức đồng ý và chủ động liên hệ với người kia, dường như sợ chậm một giây cũng là sai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




