Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mùa mưa, những giọt mưa to như hạt đậu rơi xuống mặt đất khô cằn, bụi mịn bay lên theo mưa rồi tan biến trong không khí.
Đường Điềm ôm bộ vỏ chăn cuối cùng trong lòng, vội vã chạy vào biệt thự giữa cơn mưa lớn.
Trận mưa ào ạt đến bất ngờ khiến cô không kịp cầm ô, liều mình lao ra ngoài thu hết chăn mền đang phơi. Sau khi sắp xếp xong, người và tóc cô đã bị ướt một phần.
Nhìn cơn mưa như trút nước ngoài kia, cô thở dài một hơi, trong lòng vẫn không dám tin vào cảnh tượng xuyên không vừa xảy ra.
Chỉ mới hôm qua, cô đã xuyên không, nhập vào một nhân vật phản diện độc ác trong một quyển tiểu thuyết “đoàn sủng”, khi cô đến, nguyên chủ đã đột tử trong phòng.
Trong quyển sách đó, nữ chính là bảo mẫu gia đình cho một nhóm nhạc nam nổi tiếng, dùng tâm hồn thuần khiết của mình để chữa lành bốn thành viên, trở thành bảo bối trong lòng họ.
Nhân vật phản diện mà cô xuyên vào cũng là bảo mẫu cho nhóm nhạc ấy, nhưng vì thường xuyên cố tình quyến rũ bốn chàng trai nên khiến họ cực kỳ chán ghét.
Sau đó, nhân vật phản diện lại vì ghen tức với nữ chính được các chàng trai yêu thích mà nhiều lần hãm hại, kết quả chỉ càng khiến họ thương cảm nữ chính hơn, cuối cùng bị đuổi khỏi biệt thự. Tất cả việc làm của cô ta bị phanh phui, trở thành kẻ mà ai ai cũng muốn xua đuổi như chuột qua đường.
Đường Điềm chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, tránh xa nhóm nhạc nổi tiếng và nữ chính. Nhưng theo ký ức của nguyên chủ, cô đã ký hợp đồng, vẫn còn nửa năm mới hết hạn, hết hạn mới có thể từ chức rời đi.
Nếu tự ý rời đi sẽ phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng rất lớn. Nguyên chủ không phải tiểu thư nhà giàu, căn bản không thể chi trả số tiền này.
Tuy tính cách Đường Điềm vốn khá “Phật hệ” (an nhiên, không bon chen), nhưng nhìn vào khoản vi phạm ấy, để cô đền thì thà chết lần nữa còn hơn.
Bất đắc dĩ, cô chỉ đành tiếp tục làm công việc này, ngày thường cố gắng giữ khoảng cách với các thiếu gia nhóm nhạc, hạn chế tiếp xúc với nữ chính, có thể không nói thì không nói, hy vọng sẽ yên ổn qua được nửa năm này.
Sân biệt thự chìm trong mưa lớn, gió lớn thổi nghiêng màn mưa, giữa trưa mà trời đã u ám như thể sắp nổi sấm chớp bất cứ lúc nào.
Phía sau Đường Điềm vang lên tiếng bước chân, cô vừa quay đầu lại thì thấy một cô gái mặc y hệt mình bế bộ chăn vừa thu xong, không thèm liếc cô lấy một cái, rồi đi thẳng vào biệt thự.
Cảm giác như nói với cô ấy một câu thôi cũng là chuyện cực kỳ lãng phí thời gian.
Cô vừa đi được vài bước về phía bên phải tầng một thì tiếng bước chân vội vàng vang lên từ cửa lớn, giọng của quản lý Ngô tạt vào ngay sau đó.
"Đường Điềm, lại đây giúp một tay!" Dứt lời, quản lý lập tức quay người bước ra ngoài, thần thái và hành động đều mang vẻ gấp gáp.
Đường Điềm đành bất đắc dĩ mặc đồng phục nửa ướt theo sau bà, đi ra ngoài biệt thự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




