Cô không dám mở miệng. Đám thần kinh này mềm cứng không ăn, nói thêm chỉ tổ phí sức, ngược lại còn làm chúng hưng phấn hơn.
Cô cắn chặt môi dưới, nước mắt thì như dòng suối, không ngừng men theo gò má chảy xuống.
Tần Mạt Lâm nhìn người phụ nữ bị trói chặt trước mặt, không biết có phải Bùi Thiếu Du cố ý hay không, sợi dây thừng kia siết chặt ngay bên dưới ngực cô.
Trong lúc giằng co khi nãy, quần áo cô đã rối tung tả tơi, vải áo dán sát theo đường cong cơ thể.
Cô tỏa ra vẻ đẹp yếu ớt, quyến rũ đến kỳ lạ.
Tần Mạt Lâm nhận lấy, mở video bên trong ra xem.
“Chậc, phong thái của bổn đại gia đúng là đẹp trai thật, chỉ là máu me hơi ít, nhìn không đã mắt.”
Giọng thiếu niên mang vẻ tự luyến cực độ, xen chút âm u điên cuồng khó diễn tả, khiến người ta lạnh sống lưng.
Cậu ta đứng dậy tiến về phía người phụ nữ. Đại Thất đã sợ đến mức không dám phát ra tiếng, chỉ cảm thấy có người dừng lại ngay trước mặt mình.
Tần Mạt Lâm cao một mét tám bảy, từ trên nhìn xuống phản ứng của cô, trong lồng ngực bật ra vài tiếng cười khẽ.
Cậu ta giơ tay búng một cái ngay trước mắt cô, dọa cho Đại Thất run bắn người.
“Lá gan nhỏ vậy mà còn dám quay lén?”
Cậu ta rũ mắt nhìn chằm chằm cô, ánh mắt cực kỳ áp bức, hoàn toàn không che giấu chút nào cái nhìn nóng rực ấy.
Cậu ta đưa tay bóp lấy gương mặt cô nâng lên nhìn, vừa định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Mẹ nó…”
Thiếu niên vừa định văng tục, nhưng thấy tên người gọi đến lại lập tức nuốt câu chửi xuống, đi sang một bên nghe máy.
Không bao lâu đã cúp máy quay lại.
“Có chuyện gì?” Thời Ngạo nhìn Tần Mạt Lâm.
“Đến giờ phải về rồi.” Thiếu niên mất kiên nhẫn đáp.
“Thế còn cô ta?” Bùi Thiếu Du liếc nhìn người phụ nữ. Anh ta không cam tâm bỏ qua món đồ chơi khó khăn lắm mới có được, anh ta vẫn chưa chơi đủ.
“Cô ta đâu chạy được.” Nói xong, Thời Ngạo nhìn sang Đại Thất đang nằm giả vờ bất động.
Nghe vậy, cơ thể Đại Thất cứng đờ như bị cố định, chỉ có đôi môi khẽ run run tố cáo sự bất an của cô.
Gió lạnh ban đêm thổi lặng lẽ, sắc mặt cô trông thật thê lương, giống như một chiếc ngọc sứ bị vỡ vụn, nhưng lại đẹp đến lạ kỳ.
“Không sao, còn nhiều thời gian mà.”
Đại Thất thậm chí không nhớ nổi mình về nhà bằng cách nào. Sau khi mấy người đó cởi dây trói ra, họ cũng trả lại điện thoại cho cô. Cô không dám nhìn kỹ gương mặt của bọn họ, chỉ loạng choạng cố gắng thoát khỏi nơi thị phi này càng nhanh càng tốt.
Những ngày qua, cô sống trong sợ hãi, luôn lo lắng rằng mấy thiếu niên kia sẽ tìm đến cửa, nhưng liên tiếp mấy ngày đều không có chuyện gì xảy ra.
…
Đầu ngón tay vô thức xoay cây bút bi, nghĩ đến nữ chính, đứa trẻ này không chỉ ngoan ngoãn mà còn bẩm sinh mang khí chất lãnh đạo. Ngay cả những tài liệu gửi đến cũng được sắp xếp tỉ mỉ, các góc cạnh thẳng tắp, giúp đỡ cô không ít.
Sau giờ làm việc, Đại Thất thở dài trước tủ quần áo suốt nửa tiếng, cuối cùng chọn một chiếc váy liền màu kem nhạt, ít thu hút sự chú ý nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

