Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trốn gì chứ? Chồng cô không có ở đây à? Vậy tôi đành hy sinh làm nam chính thôi.”
Trong lời nói thậm chí còn mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Thời Ngạo nhìn hình ảnh trong máy quay.
Thiếu niên trong đó chẳng khác gì một con sói đói khát, tham lam và vô sỉ.
Gương mặt tinh xảo không biết xấu hổ mà dán sát vào mặt người phụ nữ, môi không ngừng hôn lên khóe môi cô, còn mút lấy phần thịt trên má cô.
Cô ngửa đầu, lộ ra chiếc cổ mảnh mai duyên dáng, yếu ớt, chẳng khác nào một con thiên nga xinh đẹp đang cất tiếng hót, con thiên nga mong manh đó giờ chỉ có thể run rẩy, giãy giụa bất lực, tinh thần hoảng loạn, không ngừng rơi nước mắt.
Thật đáng thương.
Yết hầu Thời Ngạo khẽ chuyển động.
Cậu hơi nheo mắt, ý cười ban đầu nơi khóe môi cũng biến mất, trong đôi mắt màu vàng sẫm lóe lên thứ cảm xúc nguy hiểm bị đè nén.
Cậu giơ tay tắt đèn flash, ngừng quay, nhét điện thoại vào túi rồi phẩy tay:
“Đi thôi. Chán chết đi được. Muốn làm thì về mà làm.”
Nói xong liền quay đầu rời đi.
Bùi Thiếu Du nhìn bóng lưng đang bước những bước lệch nhịp, khẽ bật cười mỉa.
Đầu ngón tay anh ta chậm rãi lướt qua má Đại Thất, lau đi những vệt nước mắt. Động tác dịu dàng đến kỳ lạ, như một kiểu an ủi không lời.
Anh ta khẽ nói: “Đừng khóc, muốn tôi thương xót cô à?”
Rõ ràng là lời dỗ dành, vậy mà khi nghe xong, hàng mi Đại Thất vẫn khẽ run rẩy.
Cô mím môi, không biết phải nói gì và cũng không dám nói.
Cô nhìn ra được đám thiếu niên này không sợ gì, là một nhóm thần kinh không thể giao tiếp nổi.
Cô còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy cả người bỗng nhẹ bẫng, cô đã bị người đàn ông vác lên vai mang đi.
“Thả tôi xuống! Anh định đưa tôi đi đâu?”
Đại Thất giãy giụa, cố gắng muốn thoát.
Bốp.
“Đồ khốn! Tay anh để đâu đấy! Anh là con chó lên cơn động dục à!”
Nghe vậy, động tác của Bùi Thiếu Du khựng lại. Giọng anh mang ý cười: “Thông minh đấy.”
Nghe cái giọng trêu chọc kia, Đại Thất hận không thể đá chết anh ta.
…
Bên kia, Tần Mạt Lâm vừa trút xong cơn bực, sắc mặt vẫn u ám.
Dưới ánh trăng chiếu rọi, mái tóc cậu ta phản chiếu màu vàng sáng rực.
Gương mặt thiếu niên khôi ngô tuấn tú, khí chất toàn thân tỏa đầy sự phản nghịch.
Thiếu niên có làn da màu lúa mì khỏe mạnh, đôi mắt xanh như bảo thạch, mang đậm chất nước ngoài.
Khóe môi cậu ta cong lên một đường lạnh lùng. Mấy chiếc cúc áo sơ mi chẳng biết đã bị giật đứt bay đâu mất, lộ ra thân hình thiếu niên rắn chắc cường kiện.
Từng giọt mồ hôi chảy dọc theo các múi cơ bụng, trên người tỏa ra mùi hormone đậm đặc, càng làm nổi bật vẻ ngông cuồng và hoang dã của cậu ta.
Từ xa, cậu ta đã nhìn thấy Thời Ngạo và Bùi Thiếu Du một trước một sau đi tới, kèm cả người phụ nữ đang bị Bùi Thiếu Du vác trên vai.
Cậu ta nheo mắt, nhìn Bùi Thiếu Du đặt người phụ nữ xuống, rồi không biết từ đâu lôi ra một sợi dây thừng to, trói chặt cô vào cột điện.
Tần Mạt Lâm hờ hững nâng mí mắt, liếc Bùi Thiếu Du một cái, không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, bảo Bùi Thiếu Du giải thích xem đây là trò quái gì, vì anh ta vốn chẳng có thói quen đánh phụ nữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







