Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phòng tư vấn tâm lý bên cạnh.
Một chàng trai trẻ ăn mặc chỉnh tề với áo sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng mảnh, dáng vẻ điển trai đang ngồi trước chiếc bàn dài, cúi đầu chăm chú nhìn vào điện thoại.
Cách đó không xa, trên ghế dài có một cậu thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang nằm yên. Chiếc đồng hồ cát màu xanh đặt bên cạnh, từng hạt cát nhỏ tí tách rơi xuống đáy.
Trình Hiến Xuyên liếc mắt nhìn dòng bình luận đang khen ngợi mình trong phòng livestream, khoé môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như không nhìn thấy.
Gã biết mình đã đi đúng bước.
Trước tiên, lợi dụng đề tài "trong nước không bằng nước ngoài" để khuấy động sự chú ý, rồi chủ động thách đấu với mấy chuyên gia tâm lý nổi tiếng trong nước. Với tình hình như vậy, bọn họ muốn từ chối cũng không còn đường lui.
Cuối cùng, gã đạp lên dư luận, bước qua đầu mấy người đó để vang danh thiên hạ.
Không thể hoàn hảo hơn được nữa.
Tâm trạng Trình Hiến Xuyên vô cùng phấn khởi, trong đầu đã mường tượng ra cảnh mình trở thành chuyên gia tâm lý số một ở Hoa Quốc.
Gã mím môi, cười nhẹ hai tiếng, định quay lại xem bình luận thì phát hiện phong cách trong khung chat đã đổi khác hẳn.
[Trời ơi, mau sang phòng bên kia đi, tình tiết rẽ hướng bất ngờ cực mạnh, từ thi đấu chuyển thành tìm người thân luôn rồi!]
[Cái gì vậy? Tìm người thân là sao?]
[Khó nói lắm, mấy bạn nên tự qua coi đi. À trên Âm Phù Short Video có bản quay lại đấy, nên xem lại rồi qua đây, xem xong là hiểu liền. ]
Trình Hiến Xuyên cau mày.
Cái quái gì thế?
Gã hơi nhíu mày, mở ứng dụng Âm Phù, làm theo gợi ý trong bình luận để tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, một video quay lại buổi phát sóng hiện lên trước mắt. Nhân vật chính là người phụ nữ từng là đối thủ đầu tiên gã thách đấu...
Trình Hiến Xuyên chỉnh video về tốc độ gấp đôi rồi xem hết từ đầu đến cuối.
Sau khi xem xong, gương mặt gã đầy hoang mang.
Đây là chuyên gia tâm lý đàng hoàng thật á? Đợi đã, sao về sau câu chuyện lại rẽ hướng kỳ cục vậy?
Âm lượng điện thoại của Trình Hiến Xuyên không lớn, nên giọng nói mềm mại của người phụ nữ trong video, vang lên từ loa nghe như tiếng vọng hư ảo, đã thế còn bị tăng tốc nên nghe càng kỳ lạ hơn.
Cái gọi là "chú tịnh tâm" là cái gì vậy?
Trình Hiến Xuyên cảm thấy đối thủ lần này có vẻ không bình thường cho lắm.
Gã không hề để ý rằng đúng khoảnh khắc câu "chú tịnh tâm" vang lên, cậu thiếu niên đang nằm im trên ghế bỗng nhíu mày, như thể vừa gặp phải điều gì đó đáng sợ trong giấc mơ. Trán cậu ta ướt đẫm mồ hôi, cả người run lên không ngừng.
Ngay sau đó, cậu bé mở bừng mắt, trong đáy mắt là một nỗi hoảng sợ khôn cùng. Miệng cậu ta hét lên một tiếng đau đớn như người sắp chết: "Á!"
Tiếng thét khiến Trình Hiến Xuyên giật mình đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Gã vội vàng buông máy, ngẩng đầu lên thì thấy cậu thiếu niên đã bật dậy khỏi ghế, mặt mày vặn vẹo, mắt đỏ rực, nhìn chẳng khác gì người phát điên.
Cậu ta gào to: "Đừng lại gần! Đừng cắn đầu tôi! Á! Đầu tôi đau quá! Đau quá đi!"
Khán giả trong phòng livestream cũng bị phen hoảng hồn.
[Cái gì thế này? Tự nhiên nổi điên luôn hả?]
[Cậu bé nhìn đáng sợ quá đi... ]
[Tôi đang bật nền trong lúc làm việc, tiếng hét đó suýt tiễn tôi về trời luôn đấy. ]
Trình Hiến Xuyên sững người mất vài giây, như vừa tỉnh mộng. Gã lập tức đứng dậy, bước nhanh đến gần thiếu niên, dùng giọng nói dịu dàng nhất hỏi: "Tiểu Phong? Em làm sao vậy? Gặp ác mộng à?"
"Đừng sợ, mấy cơn ác mộng chỉ là phản ánh tình trạng tinh thần gần đây của em thôi, em..."
Câu nói chưa dứt, cậu thiếu niên đã bất ngờ tung cú đấm tay trái, đập bay luôn cặp kính gọng vàng trên mặt gã.
Không kịp trở tay, Trình Hiến Xuyên lãnh trọn một cú, người ngây ra chưa hiểu chuyện gì thì hàng loạt cú đấm khác đã rơi xuống như mưa.
Cậu thiếu niên vừa đánh vừa hét: "Tránh ra!"
"Tôi không sợ anh, tôi hoàn toàn không sợ anh!"
"Tôi sẽ đánh chết anh! Đánh chết anh! Đánh chết anh!"
Cuối cùng cũng nhờ trợ lý của Trình Hiến Xuyên phát hiện có điều bất thường, mở cửa phòng tư vấn, gọi người vào khống chế cậu thiếu niên đang rối loạn cảm xúc, tiêm thuốc an thần cho cậu ta.
Lúc này, Trình Hiến Xuyên trông cực kỳ thảm hại. Gò má bên phải tím bầm một mảng, áo sơ mi xộc xệch, mái tóc vốn được chải chuốt kỹ càng giờ rối như tổ quạ.
"Mấy người chọn người kiểu gì vậy hả?"
Gã phản ứng cực nhanh, biết rõ cảnh tượng vừa rồi rất có thể ảnh hưởng đến hình ảnh bản thân, nên không ngần ngại đẩy hết trách nhiệm ra ngoài, gằn giọng chất vấn.
"Không phải nói Tiểu Phong chỉ vì kết quả học tập sa sút nên mới bị áp lực tâm lý à?"
Trình Hiến Xuyên cúi xuống nhặt cặp kính vừa bị đánh rơi, lạnh giọng nói: "Nhìn điệu bộ của cậu ta lúc nãy, tôi có quyền nghi ngờ cậu ấy mắc chứng rối loạn hưng cảm. Tình trạng rối loạn tâm lý do áp lực và chứng hưng cảm là hai thái cực hoàn toàn khác nhau!"
"Các người đưa cho tôi một bệnh nhân hưng cảm là có ý gì? Nếu đã không chịu nổi thì ngay từ đầu đừng nhận lời thách đấu của tôi! Vụ này, tôi mong các người cho tôi một lời giải thích thỏa đáng."
Vừa nói, gã vừa sải bước ra phía cửa. Lúc sắp đi khỏi, gã còn cố tình dừng lại, ngoái đầu về phía ống kính than nhẹ một câu: "Tôi thật sự rất thất vọng với Hoa Quốc. Không ngờ các người lại chơi tiểu xảo thế này..."
Phòng livestream lập tức bùng nổ.
[Chịu thua rồi còn bày trò, còn nói người ta mắc bệnh tâm thần? Đây là tư vấn tâm lý chứ không phải đóng phim nhé, kiểm tra kiểu gì vậy trời?]
[Xong luôn, phen này xấu mặt với cả quốc tế rồi. ]
[Tôi là người Hoa Quốc, nhưng nói thật, về mảng trị liệu tâm lý thì đúng là trong nước còn thua nước ngoài. Thay vì thừa nhận rồi cùng nhau phát triển thì lại chơi trò mèo. Nhục quá. ]
[Chắc chắn là con nhỏ kia giở trò. Tôi đã nói rồi, nó có chống lưng mà. Con gái thì lo tìm chồng, lấy chồng đẻ con đi, bày đặt làm gì cho mất mặt!]
Vài câu của Trình Hiến Xuyên đã đẩy toàn bộ chỉ trích về phía Vân Quán Nguyệt. Cô bị dân mạng mắng đến không còn đường lui.
Tất nhiên, Vân Quán Nguyệt lúc này vẫn chưa hề hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Biết tổ chương trình "Đường Về Nhà" đang đưa hai vợ chồng kia tới, cô lại niệm một lần chú tịnh tâm cho Lý Chiêu Hài, giúp cô ấy ngủ yên trên ghế dài.
Cô ấy này đã rất lâu rồi chưa có một giấc ngủ ngon.
Trong phòng chỉ còn lại Lâm Thiến và Vân Quán Nguyệt, ánh mắt cả hai nhìn nhau đầy đề phòng.
"Gì cơ?"
Vân Quán Nguyệt nhíu mày, tỏ ra khó hiểu. Nghe Lâm Thiến nhắc, cô mở ứng dụng Âm Phù xem lại video, nhanh chóng nắm được toàn bộ sự việc.
Ánh mắt cô dừng lại ở cậu thiếu niên bị gọi là "hưng cảm", lông mày hơi nhướng lên.
Mới có một chút đã kết luận người ta là bệnh tâm thần, gã kia chơi chiêu cũng ác đấy!
Người bình thường không thấy gì, nhưng với đôi mắt âm dương của cô, mọi thứ lại hiện lên rõ ràng.
Cậu bé tên Tiểu Phong này bị một hồn ma bám theo.
Con ma đó đang ngồi trên vai cậu ta, không ngừng cắn vào đầu, nên cậu ta mới cứ luôn miệng kêu đau đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
