Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi livestream đối kháng lần này có ban tổ chức chịu trách nhiệm theo dõi, để đảm bảo tính công bằng, minh bạch và chính xác cho cuộc thi. Những người phụ trách gồm có cố vấn giáo sư tâm lý từng du học nước ngoài và đạo diễn của một chương trình truyền hình nổi tiếng trong nước.
Cũng có thể coi là có chút dính dáng đến giới chức.
Trợ lý từng dẫn đường cho Vân Quán Nguyệt, bị tình hình trước mắt làm cho choáng váng đến mức đầu óc trống rỗng, vô thức quay sang hỏi: "Đạo diễn Chương, giờ mình phải làm gì đây ạ?"
Đạo diễn Chương vốn là người có tiếng trong giới, tâm lý vững vàng hơn nhiều. Hơn nữa với tư cách là đạo diễn, ông ta đặc biệt nhạy cảm với những đề tài đang gây bão dư luận.
Liếc nhìn trợ lý đang choáng váng, ông ta lập tức đáp: "Còn làm gì nữa? Mau liên lạc với tổ chương trình "Đường Về Nhà" đi!"
"Tôi có linh cảm buổi livestream này sẽ mang đến một bất ngờ không tưởng..."
Ánh mắt đạo diễn Chương lấp lánh hệt như sắp đào được vàng.
"Đường Về Nhà" là chương trình thực tế về hành trình tìm kiếm người thân, nhằm giúp những đứa trẻ thất lạc hoặc bị bắt cóc được đoàn tụ với gia đình.
Chương trình đã lên sóng được một thời gian nhưng tỉ suất người xem vẫn lẹt đẹt. Nghe nói đài truyền hình đang cân nhắc gạch tên nó khỏi khung giờ phát sóng.
Trong lúc trợ lý đang liên lạc, phần bình luận của livestream như nổ tung.
["Đường Về Nhà" là cái gì thế?]
[Tôi biết nè, đó là một chương trình tìm người thân, rất cảm động luôn. Tôi xem tập nào cũng khóc. Chỉ tiếc là không mấy ai biết đến nó. ]
[Thái độ của cô ấy kiên quyết thật. Chẳng lẽ là thật à? Tôi bắt đầu tin rồi đó. Là người bình thường ai lại dám nói dối ngay trên livestream chứ?]
[Ha ha, chắc chắn là cô này thông đồng với bên tổ chức rồi. Lừa đảo chứ gì nữa. Kinh tởm thật!]
[Cái đứa trên kia đang sủa gì thế? Có biết quy trình PK không đấy? Bệnh nhân là do đối phương chọn chứ có phải tự mình chọn đâu. Cút khỏi livestream giùm cái, đồ ngu. ]
Đúng vậy, để tránh gian lận, cả hai bên sẽ chọn bệnh nhân cho đối phương. Trước khi chính thức bắt đầu còn phải qua nhiều lần sàng lọc. Nguyên tắc chính là đừng hòng ăn gian.
Chuyện gian lận là điều hoàn toàn vô lý.
Khi bình luận đang rối loạn như bầy gà bị chọc tổ, hai người trong phòng hoàn toàn không hay biết gì.
Lý Chiêu Hài không diễn tả được cảm xúc trong lòng, cả người run rẩy, tai ù đi, cảm giác buồn nôn trào lên dữ dội khiến cô ấy muốn ói ra ngay tại chỗ.
Cô ấy cố ép mình nén lại, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Vân Quán Nguyệt, giọng nghẹn ngào lặp lại câu hỏi: "Cô không lừa tôi? Cô thật sự không lừa tôi?"
Từ nhỏ Lý Chiêu Hài đã biết ba mẹ không yêu mình.
Hồi bé, cô ấy vẫn còn ngây thơ, nghĩ rằng có lẽ do mình chưa ngoan, nên luôn cố gắng làm mọi cách để được ba mẹ yêu thương. Nhưng đổi lại chỉ là cái nhìn lạnh nhạt, những trận đòn roi không rõ lý do.
Lớn lên, cô dần tin rằng mình vốn là một đứa trẻ không ai yêu, cũng vì thế mới dễ dàng bị gã đàn ông tồi tệ kia lừa gạt, cứ ngỡ cuối cùng đã gặp được người yêu mình thật lòng.
Nào ngờ, gã chính là kẻ đưa cô ấy xuống địa ngục.
"Lừa cô thì tôi được lợi gì chứ?" Vân Quán Nguyệt nhướng mày hỏi ngược lại.
Lý Chiêu Hài không nói gì, dáng vẻ không còn cúi đầu co ro như trước nữa. Tuy sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng vì quá kích động mà hai má đã nhuốm đỏ bất thường.
Vân Quán Nguyệt đổi tư thế ngồi, ngón tay thon dài trắng muốt gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn.
"Tôi biết cô đang rất bài xích việc trị liệu, chỉ muốn chết cho xong. Nếu không nhờ cô bạn thân vẫn luôn ở bên canh chừng, chắc cô đã tự sát từ lâu rồi."
Nghe vậy, Lâm Thiến đứng bên cạnh trợn tròn mắt, vô thức siết chặt tay Lý Chiêu Hài: "Tiểu Chiêu! Cậu tuyệt đối không được làm chuyện dại dột nữa!"
Lý Chiêu Hài tránh né ánh mắt của cô ta.
Vân Quán Nguyệt tiếp tục nói: "Sau khi rời khỏi đây, bạn cô sẽ nhận được thông báo họp gấp từ công ty nên phải đi ngay. Còn cô sẽ quay về nhà ba mẹ, rồi nhảy từ sân thượng xuống."
"Cô chết rồi, ba mẹ nuôi sẽ nhận được một khoản tiền bồi thường lớn. Nhưng bạn cô vì cái chết của cô mà day dứt không nguôi, cuối cùng mắc chứng trầm cảm..."
Lý Chiêu Hài nghe đến đây thì ánh mắt khẽ lay động, đầu cúi thấp, khóe miệng run run như muốn bật khóc.
Thật ra cô ấy đã nghĩ kỹ rồi. Về nhà là sẽ tìm cơ hội tự kết liễu. Cô ấy không muốn làm phiền Lâm Thiến thêm nữa.
"Không chỉ vậy, cô vừa chết, tổ chương trình "Đường Về Nhà" liền lần ra manh mối, xác nhận cô chính là con gái ruột mà ông bà Cao Quốc Cường đã thất lạc suốt bao năm. Nhưng lúc đó, cô đã không còn trên đời."
"Mẹ ruột cô nghe tin thì cơ thể vốn đã yếu không thể cầm cự được nữa, cũng qua đời theo. Ba ruột cô trên đường tìm đến nhà ba mẹ nuôi và người yêu cũ của cô để đòi lại công bằng bị xe đâm chết."
Lý Chiêu Hài lập tức ngẩng đầu, mặt biến sắc như thể không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe.
Vân Quán Nguyệt bình thản nhìn cô ấy, ánh mắt thẳng thắn đối diện: "Biết trước kết cục như vậy rồi, cô vẫn muốn chết sao?"
Lý Chiêu Hài sững người vài giây, rồi cảm xúc đột ngột vỡ òa.
Cô ấy ôm lấy đầu, liên tục lắc mạnh, giọng khàn đặc: "Tôi không biết... Tôi không biết... Tôi không muốn như thế... Xin lỗi, tôi cũng không muốn thế này..."
"Sống mệt mỏi quá. Tôi là một kẻ chẳng ai yêu thương, một thứ vô dụng, là rác rưởi... Xin lỗi, tôi chỉ muốn giải thoát bản thân... Tôi đâu muốn như thế..."
Lâm Thiến khóc từ nãy đến giờ mà cũng hoảng sợ, vội ôm chầm lấy cô ấy, giọng nhẹ nhàng dỗ dành: "Không sao đâu Tiểu Chiêu, không phải lỗi của cậu, không ai trách cậu cả."
Nhưng lời an ủi đó hoàn toàn vô dụng, Lý Chiêu Hài đã rơi vào khủng hoảng, hoàn toàn mất kiểm soát.
Vân Quán Nguyệt lập tức đứng dậy, nhanh chóng bước đến bên cô ấy, đưa tay giữ chặt lấy gương mặt Lý Chiêu Hài, bắt cô ấy ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mình. Trong lúc đó, cô nhẹ nhàng đọc một đoạn chú tĩnh tâm.
Giọng cô mềm mại, xen lẫn âm điệu kỳ lạ khó diễn tả thành lời, vừa êm dịu lại vừa mang theo một loại áp lực vô hình khiến người ta buộc phải lắng nghe.
Động tác của Lý Chiêu Hài dần chậm lại, rồi từ từ bình tĩnh hơn.
[Ô hay, càng lúc càng thú vị rồi đây. ]
[Cô ấy vừa đọc gì thế nhỉ? Nghe êm tai lắm, cứ có cảm giác dễ chịu kỳ lạ. Lúc nãy tôi bực bội, giờ lại thấy bình tĩnh hơn thật. ]
[Chẳng biết cô ấy lẩm bẩm gì, nhưng hay phết đấy. ]
[Tôi chỉ muốn biết là có thật không? Lý Chiêu Hài thật sự bị bắt cóc? Ba mẹ ruột cô ấy không phải hai người kia sao?]
[Lúc đầu vô tình bấm vào xem, ai ngờ cuốn thật. Tôi quyết định cắm trại trong phòng livestream này để theo dõi cho tới cùng!]
Vân Quán Nguyệt vừa giúp Lý Chiêu Hài ổn định lại, điện thoại trong túi áo bỗng rung lên.
Cô lấy ra xem, là tin nhắn từ cậu trợ lý trẻ.
Trợ lý: [Bác sĩ Vân, tôi đã liên hệ được với tổ chương trình "Đường Về Nhà". Hai vợ chồng nhà họ Cao đang ở Lộc Thành, chắc mất khoảng ba tiếng nữa mới đến nơi. ]
Trợ lý: [À, đạo diễn Chương cũng đã sắp xếp xong chỗ làm xét nghiệm ADN rồi. Bác sĩ Vân, cô chắc chắn... không vấn đề gì chứ? Chúng ta sẽ phát livestream toàn bộ quá trình này. ]
Vân Quán Nguyệt mỉm cười.
Vân Quán Nguyệt: [Hoàn toàn không thành vấn đề. ]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)