Ban đầu là livestream cuộc thi tư vấn tâm lý, sau chuyển sang chương trình tìm người thân, cuối cùng lại biến thành buổi xem bói trực tiếp.
Ba chủ đề nghe chẳng liên quan gì đến nhau, vậy mà khi dân mạng tò mò bấm vào hóng hớt thì phát hiện ra cả ba đều có dây mơ rễ má.
Vợ chồng Lý Hải Bình và Trương Tú Phương đang chuẩn bị đi ngủ thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô con gái út.
Trương Tú Phương vui vẻ nghe máy: "Con gái, sao giờ này lại gọi về thế, nhớ mẹ à?"
Giọng cô gái ở đầu dây bên kia the thé vang lên: "Mẹ, Lý Chiêu Hài không phải con ruột của ba mẹ đúng không? Là ba mẹ bắt cóc chị ấy về phải không?"
Trương Tú Phương chết sững, trong lòng dấy lên một nỗi bất an kỳ lạ.
Bà ta cố gắng đè nén sự chột dạ, quát nhẹ: "Con nói cái gì đấy? Sao con bé lại không phải con ruột của ba mẹ? Nó là chị gái ruột của con, tự nhiên con hỏi thế này là sao? Có phải nó lại gọi điện xúi con nói gì đúng không?"
"Đừng lừa con nữa, mẹ à! Chị ấy tìm được ba mẹ ruột rồi!"
Giọng cô con gái càng lúc càng hoảng hốt: "Mẹ nói thật đi, chị ấy là được ba mẹ nhận nuôi hay là bắt cóc về?"
Trương Tú Phương chỉ nghe được nửa câu đầu, cả người chấn động, giọng vút lên: "Cái gì? Con nói nó tìm được ba mẹ ruột rồi á? Không thể nào!"
Lý Hải Bình ngồi bên cạnh đang lướt điện thoại, cau có quay sang: "Làm gì mà hét toáng lên thế?"
Trương Tú Phương quay đầu lại, mặt mày rối loạn: "Ông này, Tiểu Điềm nói con bé kia tìm được ba mẹ ruột rồi."
Lý Hải Bình lập tức hiểu ngay "con bé kia" mà vợ ông ta nói là ai.
Nghe thế, ông ta chẳng buồn chơi điện thoại nữa, giật lấy máy từ tay vợ, nghiêm giọng hỏi con gái: "Tiểu Điềm, có chuyện gì? Kể cho ba nghe xem nào."
Không còn cách nào khác, cô con gái đành phải cố kiềm chế sự hoảng loạn, kể vắn tắt lại đầu đuôi sự việc.
Trong lúc đang nói chuyện, Trương Tú Phương nghe thấy chuông cửa vang lên dồn dập.
Bà ta đang bực bội, lầm bầm chửi mấy câu rồi đứng dậy đi mở cửa: "Đứa nào mất dạy thế? Nửa đêm còn bấm chuông? Chắc lại là cái nhà đối diện, thằng cháu họ mới về chơi, ngày nào cũng la hét om sòm."
Một cảnh sát mặc đồng phục giơ thẻ công tác ra: "Bà Trương Tú Phương, chúng tôi cần bà phối hợp điều tra một vụ án liên quan đến bắt cóc trẻ em."
Trương Tú Phương như bị ai vả thẳng vào đầu, mặt mũi trắng bệch.
[Tiêu rồi!]
Lý Hải Bình vừa nói chuyện xong thì đi ra, mặt đen như đít nồi. Ngay khoảnh khắc trông thấy cảnh sát, ông ta lập tức khuỵu chân ngã phịch xuống đất.
Nửa đêm đúng mười hai giờ, khi cư dân mạng còn đang bàn tán sôi nổi về hai buổi livestream xem bói của Vân Quán Nguyệt, hai bản thông báo vừa được công bố đã lập tức thu hút sự chú ý rất lớn.
Một bản liên quan đến Lý Chiêu Hài.
Tài khoản chính thức của đồn cảnh sát khu Phó Tiên, Giang Thành: [Nhờ tin báo từ một công dân nhiệt tình tên Vân XX, lực lượng chức năng đã phá thành công một vụ án bắt cóc trẻ em. Nghi phạm Lý XX và Trương XX đã bị bắt giữ, vụ việc đang tiếp tục được điều tra làm rõ... ]
Bản còn lại liên quan đến Tô Tô.
Tài khoản chính thức của đồn cảnh sát khu XX, Nguyên Thành: [Căn cứ theo... ]
Phần bình luận dưới hai bài đăng lập tức bùng nổ.
["Vân XX" là ai? Sao không công khai tên thật luôn đi!]
[Những người bảo đây là kịch bản dàn dựng đâu rồi? Xem kìa, cảnh sát ra thông báo chính thức rồi nhé. ]
[Khoan đã, ý là bác sĩ Vân thật sự biết xem tướng, coi số mệnh à? Nếu vậy thì tôi hứng thú rồi đấy. ]
[Tâm lý học gì chứ, nghe chẳng hiểu mà cũng chẳng thấy hấp dẫn. Gì cơ? Bảo là biết xem tướng á? Thế thì được, tôi vào liền!]
[Vậy thì chứng minh được gì? Chỉ cho thấy cô này có thể lấy tin mật trước cả cảnh sát, muốn thắng nên chẳng từ thủ đoạn nào. ]
[Thật không ưa nổi kiểu con gái như vậy, chính loại người này đã làm lệch lạc cả lối sống xã hội. ]
[Người ở trên lộ rõ bản chất rồi đấy nhé. ]
Phần bình luận lại bắt đầu cãi nhau loạn cả lên.
Sau khi điền xong lời khai, Tô Tô được cảnh sát đưa về tận nhà. Về đến nơi, cô ấy mới lôi điện thoại ra, phát hiện anh chị cả gửi cho mình một đống tin trong nhóm chat, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Là cái gã em từng kể với anh chị đó, tối nay hắn giả làm nhân viên giao hàng đứng rình trước cửa nhà em."
Tô Tô mệt tới mức chẳng buồn gõ chữ, gửi luôn tin nhắn thoại: "Trên người hắn giấu một cái búa sắt to lắm, cảnh sát còn lục được trong cốp xe hắn đầy dây thừng với rìu các kiểu nữa. Hắn bảo em là loại con gái ham tiền, đã lấy tiền còn không chịu yêu đương đàng hoàng. Hắn nói em không đáng sống, nên tối nay định giết em để "làm sạch xã hội"."
Nếu không có buổi livestream kết nối đó, tối nay cô ấy đã chết thật rồi!
Nghĩ đến đây, tay chân Tô Tô mềm nhũn cả ra, thầm quyết định lần tới Vân Quán Nguyệt livestream, cô ấy sẽ vào tặng quà ầm ầm để cảm ơn.
Anh chị cô ấy ban đầu ra sức trấn an, sau lại chuyển sang tò mò về buổi livestream xem bói kia, hỏi có thật là chuẩn như lời đồn không.
Tô Tô giờ đã trở thành fan cứng của Vân Quán Nguyệt, đáp chắc nịch: "Chuẩn lắm, cực kỳ chuẩn luôn! Không có bác sĩ Vân thì tối nay em tiêu rồi. Nếu anh chị thấy hứng thú thì lên ứng dụng Li Miêu, tìm kênh "Quán Nguyệt" rồi follow đi."
Thế là lượng người theo dõi tài khoản livestream của Vân Quán Nguyệt tăng vọt.
Căn hộ mà nguyên chủ thuê cách trung tâm tư vấn tâm lý chưa đầy hai mươi phút lái xe.
Vân Quán Nguyệt đỗ xe xong thì vào thang máy về nhà.
Căn hộ có nội thất sang trọng, thiết kế đơn giản mà tinh tế, nhìn chung cũng khá nịnh mắt.
Cô đảo mắt nhìn quanh, chọn đại một bộ đồ ngủ nguyên chủ từng mua nhưng chưa mặc, rồi đi vào phòng tắm.
Tắm xong, một tia sáng màu vàng nhỏ li ti bay vào người cô.
Vân Quán Nguyệt chép miệng.
[Chậc, ít quá. Bao giờ mới được ăn một bữa đã đời đây?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)